Trước đó, anh vừa vào phòng thay quần áo thì nhìn thấy cô đi qua trên hành lang bên ngoài. Thấy bên ngoài trời đang mưa, anh nhớ lại rất nhiều năm về trước, cô cầm một chiếc ô, tay còn lại cũng cầm ô đứng trong mưa đợi anh. Mà sau này, cô không còn đợi anh như vậy nữa.
Anh bằng lòng, trong những năm còn sống, đánh cược tính mạng, nhận hết tai họa thay cô. Anh lấy sự dịu dàng dệt nên một tấm lưới vô hình, lẳng lặng phủ lấy cuộc sống của cô. "Anh chưa từng hôn ai khác." "Cũng chưa từng nghĩ đến ai khác." "Chỉ có em, là anh muốn ở
Truyện anh luôn ở bên em 21/01/2022 Trình Viên Viên, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, được tín đồ quen reviews vào làm phóng viên của tạp chí Truyền Thừa.
83 Likes, 13 Comments. TikTok video from 1990(Thổ)🇲🇾 &🇻🇳 (@chienma1990): "từ độ chia tay anh ở luôn bên này em ạ. #malaisyatiktok😘". nhạc nền - Trường Sơn Singer.
Video TikTok từ Góc khuất 0311 (@gockhuat0311): "Anh luôn ở trong tim em nhưng không bao giờ ở bên em 😔. Đêm nay cũng giống như mọi đêm , em mãi nhớ một người không thuộc về mình 😥💔#mandembuongxuong #buong_tam_trang #gockhuat #fypシ". nhạc nền - Phan Nguyễn Ca Ca.
cSyvlr. So sánh ILA và VUS nên học bên nào tốt hơn? luôn là câu hỏi của khá nhiêu phụ huynh trước khi chọn trung tâm uy tín cho con theo học. Việc tìm đến các trung tâm ngoại ngữ để nâng cao trình độ Tiếng Anh đang được nhiều người ưa chuộng hiện nay. Đồng nghĩa với đó cũng có rất nhiều các trung tâm ngoại ngữ được mở ra. Trong đó có trung tâm ILA và VUS được đánh giá cao và tin tưởng lựa chọn vì phù hợp với cả trẻ em và người lớn. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu so sánh ILA và VUS ngay bài viết dưới đây. Thế mạnh của hai trung tâm này là đào tạo tiếng anh cho thiếu nhi Đôi nét về trung tâm ngoại ngữ ILA và VUS Nếu bạn đang học tập, sinh sống hay làm việc tại thì sẽ không còn xa lạ gì với hai trung tâm ngoại ngữ ILA và VUS. Cùng chúng tôi tìm hiểu đôi nét về hai trung tâm này sau đây Trung tâm ngoại ngữ Anh văn hội Việt – Mỹ VUS Đây là một trong các trung tâm Anh ngữ đầu tiên có mặt tại Việt Nam. VUS là sự lựa chọn tin cậy của đa số các học viên. Tại đây cung cấp nhiều khóa học đa dạng như luyện thi TOEIC, IELTS, giao tiếp,… Các giáo viên của trung tâm luôn được tuyển chọn kỹ càng, Đồng thời giáo viên bản xứ bắt buộc phải có bằng cấp về sư phạm, ít nhất là TEFL và CELTA. Trung tâm tiếng anh VUS VUS có mặt hầu hết tại các quận của và sở hữu những cơ sở có vật chất khang trang. Khi tới đây, bạn sẽ được làm bài test đầu vào để kiểm tra trình độ của mình. Sau đó mới được phân lớp phù hợp với năng lực của bản thân. Xem thêm Review trung tâm tiếng anh VUS Trung tâm ngoại ngữ ILA ILA là môi trường ngoại ngữ với 100% vốn của nước ngoài. Các giáo viên tại đây được tuyển chọn rất kỹ càng và cẩn thận. Thậm chí cả các giáo viên từ châu Á và châu Âu cũng gặp nhiều khó khăn nếu muốn công tác tại ILA. Trung tâm có cơ sở vật chất tốt, chất lượng nhằm đáp ứng nhu cầu của học viên. Tại đây luôn nâng cao chất lượng nhân viên và giáo viên qua các buổi training đào tạo hàng tháng. Do đó, ILA luôn nằm trong top những trung tâm đắt đỏ tại Xem thêm Review trung tâm tiếng anh ILA ILA và VUS là hai trung tâm được nhiều người đánh giá cao và ưa chuộng hiện nay. Vậy hai trung tâm ngoại ngữ này học bên nào tốt hơn? Hãy cùng với chúng tôi so sánh ILA và VUS sau đây So sánh hai trung tâm ngoại ngữ ILA và VUS bên nào tốt hơn? Về giáo viên giảng dạy Tại trung tâm ngoại ngữ ILA toàn bộ giáo viên giảng dạy đều là người bản địa. Thế nhưng VUS cả giáo viên bản địa và giáo viên Việt Nam . Cả hai trung tâm các giáo viên đều được chọn lọc cẩn thận, kỹ lưỡng. Ngoài ra, tại VUS các giáo viên bản xứ bắt buộc có bằng cấp về sư phạm, ít nhất là TEFL và CELTA. Còn tại ILA nâng cao chất lượng giáo viên qua các buổi training đào tạo hàng tháng. Hai trung tâm đều có các giáo viên có đầy đủ chuyên môn giảng dạy. Nhưng ILA đều là các giáo viên bản địa nên sẽ khó giao tiếp với các học viên. Đặc biệt là các trẻ nhỏ mới bắt đầu học và những người mất gốc Tiếng Anh. Qua đó họ sẽ khó nghe hiểu các giáo viên đang nói gì. Thế nhưng, tại VUS có cả giáo viên bản địa và giáo viên Việt Nam nên dễ dàng nói chuyện, giao tiếp với các học viên. Vì vậy, nếu bạn là người bị mất gốc tiếng anh hay con em mình bắt đầu học ngoại ngữ thì sự lựa chọn phù hợp sẽ là VUS. Về mức học phí Tiếng Anh có rất nhiều các chương trình học khác nhau. Hai trung tâm ILA và VUS đều có khóa học căn bản gần như nhau các khóa học thuật IELTS, TOEFL, TOEIC, tiếng Anh giao tiếp,… Tùy từng khóa học, tùy từng cấp độ mà sẽ có mức học phí khác nhau. So sánh mức học phí của ILA và VUS Học phí cho các khóa học tại VUS Anh văn hội Việt – Mỹ dao động từ đến Còn học phí tại ILA là từ đến hơn Các khóa học tại hai trung tâm này đều diễn ra trong 12 – 14 tuần, tương dương với 72 – 90h/mỗi khóa. Do đó, học phí tại ILA đắt hơn – 2 lần so với VUS. Chính vì vậy, nếu bạn muốn chọn nơi có học phí thấp nhưng vẫn đáp ứng đầy đủ các nhu cầu về khóa học thì VUS sẽ là sự lựa chọn phù hợp. Về cơ sở vật chất Trung tâm ngoại ngữ ILA có vốn đầu tư 100% từ nước ngoài nên các cơ sở vật chất hiện đại. Đồng thời còn có hệ thống cơ sở phụ trợ học và thư viện tiếng Anh lớn. Thế nhưng, trung tâm ngoại ngữ VUS tuy không có vốn đầu tư nước ngoài nhưng hệ thống cơ sở vật chất đầy đủ, khang trang. Đồng thời đáp ứng được toàn bộ nhu cầu cần thiết của các học viên. Cơ sở vật chất chuẩn quốc tế của VUS Khi so sánh ILA và VUS về cơ sở vật chất thì trung tâm ngoại ngữ VUS không cạnh gì so với ILA. Do đó, nếu muốn tìm kiếm trung tâm ngoại ngữ có đầy đủ các cơ sở vật chất thì VUS sẽ là một sự lựa chọn sáng giá dành cho mọi người. ĐĂNG KÝ HỌC ILA ĐĂNG KÝ HỌC VUS Lời kết Các trung tâm sẽ giúp nâng cao trình độ Tiếng Anh của các em thiếu nhi một cách nhanh chóng. Với những chia sẻ về so sánh ILA và VUS mong rằng giúp quý phụ huynh chọn được trung tâm ngoại ngữ phù hợp với khả năng tài chính và mục tiêu mong đợi của mình. Nếu còn điều gì thắc mắc, hãy để lại bình luận bên dưới bài viết này. Chúng tôi sẽ hướng dẫn và tư vấn hỗ trợ kịp thời. Tham khảo thêm Review khóa học online Tiếng Anh trẻ em của khóa học Kyna English của khóa học tiếng anh online Monkey JuniorReview Các Khóa Học Anh Văn Thiếu Nhi Tại Vus Có Tốt Không? Originally posted 2020-09-15 232212.
Có thể nói “Hóa ra anh vẫn ở đây” của Tân Di Ổ là cuốn sách đưa tôi đến với ngôn tình thực sự. Ở tuổi tôi khi lần đầu tiên đọc cuốn sách ấy, tôi không hẳn hiểu được tất cả những ý nghĩa ẩn chứa trong câu chuyện, cũng chưa đủ trải nghiệm để cảm nhận được những tình cảm, những day dứt, bất lực của các nhân vật mà Tân Di Ổ muốn thể hiện. Nhưng có rất nhiều điều tác giả nhắc đến trong cuốn sách này đã trở thành những câu nói yêu thích của tôi trong cuộc sống thường ngày, cũng có những cách suy nghĩ gần như trở thành quan điểm sống của tôi. Một trong số đó không thể không nhắc đến câu nói của Mạc Úc Hoa với Tô Vận Cẩm trong đoạn truyện riêng về cô, cô nói “Cậu ấy đâu có sai, chỉ là cậu ấy không yêu tớ“. Nói về Mạc Úc Hoa, cô không hẳn là một con người nổi bật. Xuất thân từ nông thôn, cô có thân hình hơi mập, dung mạo tầm tầm, lúc thường chẳng mấy nói cười, học thuộc và giải bài trở thành một thứ bản năng của cô như việc hít thở hằng ngày. Có thể thấy ở cô một sự nỗ lực đặc trưng của những người lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, cố gắng, “đâm đầu đổ đuôi” vào học hành chờ đến ngày có cơ hội đổi đời, thoát khỏi cảnh bần hàn. Khách quan mà nói, chân dung Mạc Úc Hoa không hề nổi bật. Nếu như nữ chính Tô Vận Cẩm ban đầu đã từng bị nam chính Trình Tranh gọi là “cô nàng quê kệch“, rồi thì “vứt ra đường dùng kính lúp soi cũng chẳng thấy đâu” thì có lẽ Mạc Úc Hoa lại là người dù cô ấy có đứng ngay trước mặt bạn, bạn cũng chẳng thể nhìn thấy. Cô không có đôi mắt sáng trong có thể thiêu đốt người đối diện như Vận Cẩm, không có sức sống tươi mới của tuổi trẻ như Lục Lộ, cũng không có sự quyến rũ, mê hoặc như Cố Chỉ An. Cô chỉ là một cô gái bình thường như bao người con gái khác, cô cũng chỉ như mỗi người chúng ta… Và cũng như bao người con gái khác, những năm tháng thanh xuân của mình Mạc Úc Hoa ôm ấp trong lòng một hình bóng bí mật. Thực ra xuyên suốt câu chuyện, tôi cảm thấy đặc điểm nổi bật nhất của cô không phải là sự lý trí, lạnh lùng như tác giả đã nói, mà đó là sự thủy chung, nhất quán trong tình cảm. Một người như cô, người ngoài ngỡ rằng cô suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào sách vở không quan tâm đến thế giới xung quanh, một khi đã dành tình cảm cho một người nào đó, thì đó chắc chắn sẽ là một tình cảm chân thành, độc nhất. Cô yêu thương người ấy từ những ngày trẻ trung thơ dại với những rung động đầu tiên cho đến rất nhiều năm sau, dù cho anh không cho cô một lời hứa hẹn, một lời khẳng định, cô vẫn nguyện ý ở bên anh, chăm sóc anh. Tình cảm của Mạc Úc Hoa mang một nét gì đó thơ ngây, đơn thuần, mộc mạc. Cô nói, cô chăm sóc anh chỉ vì trái tim mình, không phải thi ân gì cả, cô không đòi hỏi anh đáp trả, cũng không hi vọng anh đưa ra một cái giá trao đổi… Người con gái khi nói ra những điều đó có vẻ thản nhiên lại lạnh lùng, nhưng nỗi đau trong lòng cô khi ấy ai có thể chia sẻ?? Tại sao Mạc Úc Hoa lại yêu Chu Tử Dực?? Tôi tin rằng mỗi tình yêu đều có lý do riêng của nó, và không tồn tại cái thứ lý lẽ “Tôi yêu em không hiểu vì sao“, bởi tình cảm không có cơ sở cũng giống như một ngôi nhà không có nền móng, sẽ không thể nào lâu bền được. Có lẽ Mạc Úc Hoa cũng cho là vậy, bởi, lý do cô yêu người con trai đó rất rõ ràng. Điều đầu tiên khiến cô bị thu hút ở Chu Tử Dực đó là vẻ đẹp hoàn hảo, sự hào nhoáng, cuốn hút toát ra từ anh. Vẻ đẹp ấy không chỉ là vẻ bề ngoài. Đó là vẻ đẹp của một thế giới hoàn toàn xa lạ với Mạc Úc Hoa, một thế giới hoàn toàn trái ngược với thế giới của cô trước giờ, nơi vốn luôn chỉ có bùn đất và sự lam lũ, vất vả. Trong chiều mưa hôm đó, người con trai một thân đồ trắng sạch sẽ như tuyết đã mở ra một chân trời trước mắt Mạc Úc Hoa, cho cô biết rằng, thì ra trên thế giới này thực sự tồn tại những thứ đẹp đẽ như vậy, những thứ khác biệt hoàn toàn với ruộng đồng bấy lâu. Ấn tượng đầu tiên của cô về Chu Tử Dực là vậy, nó dường như cuốn cô vào đó, không cách nào dứt ra nổi. Nhưng tôi cho rằng hình bóng của người con trai đó thực sự đi vào trái tim cô là khi cô thấy bóng hình cô độc của anh khi tự mình đập phá chiếc xe hào nhoáng mà bố anh lái đến trường để gặp hiệu trưởng. Nơi mềm yếu nhất của người phụ nữ bị chạm vào, để rồi hình bóng của anh cứ như vậy in sâu vào trong lòng cô. Đến Tô Vận Cẩm, người con gái có vẻ ngoài tưởng chừng lãnh đạm, chưa từng nói ra một lời nguyền rủa cũng phải rủa trách Chu Tử Dực là đồ khốn sau tất cả, chỉ có Mạc Úc Hoa là có thể cảm thông cho anh. Có lẽ người duy nhất nhìn thấu được nỗi đau của anh, sẵn sàng làm tất cả vì anh cũng chỉ có Mạc Úc Hoa. Đáng tiếc, đến cuối cùng Chu Tử Dực vẫn bỏ lỡ cô… Tân Di Ổ có lẽ không quá “mẹ kế” với Mạc Úc Hoa, mặc dù bà đã xoay vần cô trong một vòng tròn tình cảm đau đớn, vô vọng, lạt lẽo đến thế nào. Lần đầu tiên lấy hết dũng khí tỏ tình với chàng trai mình thầm mến suốt ba năm trời, cậu ta chạy trối chết như mãnh thú gặp hồng thủy. Bỏ qua cơ hội thực tập quý giá để đến bệnh viện chăm sóc cậu, đổi lấy hai tháng trời quấn quýt như thể thế giới chỉ có hai người, rồi khi cậu khỏe lại không một lời tạm biệt rời đi để lại cô với căn phòng bệnh lạnh lẽo và chiếc phong bì nặng trịch. Suốt quãng thời gian cậu ly hôn, cô ở bên cậu, trao cho cậu hơi ấm, chỉ mong cậu có thể trao cho cô ba từ đơn giản mà ý nghĩa, nhưng tất cả những gì cậu cho cô chỉ là lời đề nghị “Hay là cậu về một nhà với tớ đi“. Sau đó cậu quay trở về với người vợ cũ của mình, hẹn cô ở một quán ăn lãng mạn, tại nơi đó nói cho cô biết cậu vẫn yêu người vợ của mình, cô chỉ có thể chúc cậu hạnh phúc. Thực ra tình yêu của Mạc Úc Hoa trước giờ vẫn chỉ có vậy, tất cả những gì cô làm không phải vì hạnh phúc của Chu Tử Dực thì cũng chẳng phải vì điều gì khác. Suốt bao năm ở bên cậu, đó là điều duy nhất mà cô hướng tới. May mắn thay, tôi phải nói là vậy, cuối cùng Mạc Úc Hoa cũng không bỏ qua cơ hội ra nước ngoài của mình. Cô đã có thể buông bỏ tình cảm của mình với Chu Tử Dực hay chưa, tôi không thể khẳng định, nhưng với tính cách của cô ấy, tôi nghĩ phần nhiều có lẽ là chưa. Nhưng ít nhất cô ấy đã không còn để cuộc sống của mình lỡ làng vì người con trai đó nữa. Và cuối cùng tác giả Tân Di Ổ cũng không làm tôi thất vọng vì một câu nói của Chu Tử Dực “Ở Dublin có tuyết rơi không nhỉ?” Liệu Chu Tử Dực có yêu Mạc Úc Hoa không, điều này tôi cũng không rõ. Nhưng sự ỷ lại của anh ta vào Mạc Úc Hoa là rõ ràng, và có lẽ anh ta, cũng như chúng ta, hiểu rằng trên đời này cô là người yêu thương anh hơn bất cứ ai, và còn hơn nhiều lần so với người vợ xinh đẹp của anh. Khoảnh khắc anh tựa vào lan can hỏi câu hỏi đó, phải chăng anh ta cũng đã nhận ra người con gái đó rốt cuộc cũng đã rời xa anh rồi, cô đã quyết định sống vì bản thân mình, chứ không phải chỉ vì mỗi mình anh nữa?? Đến lúc này tôi chợt nhận ra, vì câu hỏi đó, những gì Mạc Úc Hoa làm vì Chu Tử Dực cũng là xứng đáng. Một chàng trai vốn tưởng quá đỗi xa vời với cô, một người dường như thuộc về một thế giới hoàn toàn trái ngược, người ấy, giờ đây anh ta đã dành một góc đặc biệt trong trái tim để lưu giữ những ký ức, những kỷ niệm về cô, một nơi sâu thẳm dành riêng cho cô, nơi mà những người khác không có cách nào chạm đến nổi. Có lẽ đây là cái kết hoàn mỹ nhất cho Mạc Úc Hoa- được trân trọng trong lòng người đàn ông cô thương yêu nhất, có cơ hội phát triển sự nghiệp, bắt đầu một cuộc sống mới cho chính bản thân mình. Tôi vốn cũng không nghĩ mình sẽ hài lòng với cái kết nếu như Mạc Úc Hoa ở bên Chu Tử Dực, bởi trong mối quan hệ của hai người, ngay từ đầu cô đã là người phải bỏ ra quá nhiều, hi sinh quá nhiều. Người phụ nữ được tạo ra là để được trân trọng, được nâng niu. Dù cho đó là một cô gái mềm mại, yếu đuối, hay là một người tưởng chừng như lạnh lùng, mạnh mẽ- như Mạc Úc Hoa, đi nữa. Sống vì chính mình, đi trên con đường mới có lẽ đến một lúc nào đó cô sẽ tìm được người đàn ông ấy, người sẵn sàng đứng ra bao bọc, che chở cho cô, khiến cô tìm được cảm giác an toàn, dựa dẫm mà một người phụ nữ vốn nên có. Người sẽ luôn đứng ở phía sau cô, để mỗi lần cô quay nhìn lại sẽ không còn chỉ thấy cái bóng của chính mình. Tôi tin tưởng rằng, người đó, chắc chắn sẽ xuất hiện. Đúng vậy, Chu Tử Dực không hề có lỗi với Mạc Úc Hoa, chỉ là anh không yêu cô… Nhưng anh ta lại có lỗi với chính bản thân mình, khi bỏ lỡ một người phụ nữ như thế trong cuộc đời… Người phụ nữ yêu anh hơn bất cứ ai…
Em yêu à!Ngày hôm qua em đã nói mệt mỏi và chán nản với anh rồi, anh là mẫu người không thể bị ai làm tổn thương ngoài em ra. Còn nhớ cách đây 5 năm, em và anh biết nhau qua sự giới thiệu của chị họ anh, em hơn anh một tuổi, tình yêu chúng mình đã trải qua muôn vàn chuyện mà khó có thể nói hết. Chỉ có thể tóm tắt bằng vài lời như sau anh gặp em và tiến tới tình dục quá sớm, anh làm em có thai và một mình em phải đi phá. Trải qua bao nhiêu ngày tháng anh đã học được từ bài học đắt giá ấy rằng phải yêu thương em, thấu hiểu em, phải ở bên em bằng hết khả năng của anh nghèo, cưới xin tiến đến với chúng mình thật khó. Tình yêu chúng mình bị sự ngăn cản từ cả hai phía. Biết bao nhiêu rào cản rồi cuối cùng chúng mình vẫn bước bên nhau. Anh vẫn luôn dằn vặt vì chuyện xưa kia. Vì chuyện ấy mà anh không còn tự tin nữa, anh ở bên em, yêu em, bao dung em nhưng lòng anh luôn đau đớn. Vì sao? Vì anh đã làm một việc quá khủng khiếp, con người anh phải là quỷ dữ mới để con anh đi như đau trong lòng, nghị lực phát triển, mọi thứ như xung đột trong anh ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, chưa bao giờ nguôi ngoai. Anh ra trường không xin được việc vì ngành học quá đặc biệt và kinh tế khó khăn, mối quan hệ kém nên vẫn ở nhà chờ một công việc phải lo bằng tiền của bố mẹ. Anh yêu em anh thấy em khổ quá, mặc dù anh luôn chân thành với em hết tất cả, anh tưởng chừng có thể làm cả những điều điên rồ nhất vì em. Tính em hay giận dỗi, em là con út trong gia đình, anh là con trai cả trong gia đình, em hơn anh một tuổi, công việc anh chưa có, sức khỏe em yếu đi khi phải phá thai, em bị viêm phụ khoa, gia đình em ngăn cản, chúng ta ở xa nhau, tuy cùng quê nhưng trước kia anh học trên Hà Nội, em ở Hải Phòng. Giờ anh về thì anh ở quê, em ở thành phố, bạn bè em lấy vợ lấy chồng, chị em em lấy vợ lấy chồng, những thứ ấy luôn tấn công tình yêu chúng ta. Có những lúc tưởng chừng như nó đã chết, nhưng nó vẫn sự chân thành của anh, bằng sự thật thà, bằng sự thay đổi trong suy nghĩ, anh biết được phải suy nghĩ cho em, phải yêu thương, bao dung em. Em hay dằn vặt việc để con đi, em nói sau này em không có con nữa vì đã phá thai lại bị viêm phụ khoa, anh biết em là người nghĩ nhiều và anh cũng biết anh là kẻ chịu đựng cũng thật là giỏi. Anh không coi ai hơn em cả vì anh yêu em rất nhiều. Hôm qua em nói đã quá mệt mỏi và anh đã viết bài này gửi lên VnExpress. Anh không mong mỏi điều gì cả, anh chỉ mong nói lên con người của anh, con người thật, từng dòng chữ, không có câu nào là giả dối thứ xung quanh đang chiến đấu chống trả lại tình yêu của anh và em. Anh tìm ra cách giảm bớt hận thù, đua đòi xã hội, không theo số đông để có sự bình yên trong tâm hồn nhưng em lại không làm được. Anh biết rõ ràng thế giới tươi đẹp đang chờ đón anh phía trước nhưng anh thấy em mệt quá, chẳng đi nổi nữa rồi. Anh thấy những thứ làm em khổ đôi khi chỉ cần thay đổi một chút suy nghĩ thôi thì em sẽ bớt khổ đi rất anh có nói thế nào em cũng không nhận ra vì một rào cản vô hình, phải chăng vì em không đọc được những thứ anh đọc, nghe được những thứ anh nghe và em đã không ngửi đươc mùi hương nồng nàn của hạnh phúc? Anh thấy đời đẹp biết bao, anh luôn lạc quan về đôi tay của anh, luôn muốn nâng niu con trẻ xây dựng tương lai và người anh muốn ở bên cạnh đó là em. Nhưng chúng ta phải chiến đấu với số phận, với biết bao nhiêu yêu ơi! Em nhìn cuộc sống đi, em đừng thấy lo lắng nữa vì mọi thứ rất mỏng manh, mọi điều đều có thể xảy ra, đó là nguyên lý của tự nhiên, của cuộc sống rồi. Anh chỉ biết được ở bên em, được ở cạnh em tới mức anh có thể, đó chính là góc nhỏ ấm áp trong lòng anh. Đời này anh cũng chỉ mong có thế thôi.
Thông tin bài hátTên bài hát Em Luôn Ở Trong Tâm Trí Anh Ca sĩ The Men Sáng tác Nguyễn Văn Chung Album unknown Ngày ra mắt 10/02/2011 Thể loại Việt Nam, Nhạc TrẻĐã cố gắng chẳng nghĩ về em, cho anh thôi cô đơn trong lòng Mà sao lại mơ nhiều hơn, thấy bóng dáng em mỗi đêm về Đã cố gắng chẳng nghĩ gì thêm, sao chân anh cứ mãi đi tìm Về nơi mà ta thưòng qua, đã có những yêu dấu nhạt nhòaDù anh biết tất cả đã mãi xa rồi, chỉ có những ký ức ở lại Nhưng dường như anh hoài chưa quên và dường như đâu đâu anh cũng thấy em Giọt nước mắt cứ mãi rớt xuống không ngừng Cho a thêm cồn cào nỗi nhớ, chẳng biết phải cố quên đến bao giờ ?Đã cố gắng chẳng muốn gọi tên nữa, thế nhưng sao tim không thể nào xóa hết Và đôi lần anh lại quên, tưởng như kế bên vẫn còn em Đã có lúc bỗng thấy thóang qua, thế nhưng xung quanh anh ai cũng xa lạ Và anh lại thêm ngẩn ngơ, thấy ai đó cứ nghĩ là em
Thông tin bài hátTên bài hát Rằng Em Mãi Ở Bên Ca sĩ Bích Phương Sáng tác Phạm Thanh Hà Album Gửi Anh Xa Nhớ Mini Concert 2016 Ngày ra mắt 03/11/2015 Thể loại Việt Nam, Nhạc TrẻNgày gặp anh ngỡ như quen đã lâu Phải lòng nhau ngay từ giây phút đầu Bầu trời cao với ngàn muôn ánh sao Vì sao long lanh có phải anh ? Khi bên anh em nghe thấy tiếng trái tim cất lời Thấy ánh nắng ấm áp chiếu sáng dù mưa vẫn rơi Đêm bao đêm bao đêm em đã mơ thấy người Mắt cười nói lời yêu, cầm tay em đi… [ĐK] Anh đưa em đến nơi, xa xôi tận cuối trời Nơi mây theo gió bay tháng ngày đâu hay Trong đêm tối tăm, tay anh vẫn nắm chặt em. Gian nan vẫn chờ, nên anh đừng hững hờ Bên em những giờ đã là mộng mơ Dẫu có khó khăn, nhưng anh hãy nhớ rằng Em… rằng em… mãi ở bên.
Đời, có biết bao cuộc gặp gỡ nên duyên, nhưng chữ phận bỏ ngỏ không thành. Nhiều người gọi đó là thanh xuân, bởi không có sau này, nên khi nhìn lại, trở thành những hồi ức tươi đẹp của tuổi trẻ. Vì vậy, “Chúng ta của sau này”, ngay từ tựa đề phim đã khiến mình hình dung về một cái kết không hoàn chỉnh của hai nhân vật chính, Phương Tiểu Hiểu và Lâm Kiến Thanh. 30 Tết năm ấy, Tiểu Hiểu và Kiến Thanh lần đầu gặp gỡ trên chuyến tàu về quê ăn Tết. 10 năm sau, cả hai tái ngộ trên chuyến bay hối hã về Bắc Kinh sum vầy gia đình. Có lẽ ông trời thích trêu ngươi, chẳng cái Tết nào mà hai người trải qua một cách êm đềm. Nhiều năm trôi qua, Tiểu Hiểu và Kiến Thanh đã có cuộc sống riêng. Kiến Thanh có sự nghiệp ổn định, gia đình viên mãn. Còn Tiểu Hiểu thì vẫn đơn hình lẻ bóng. Tình cờ gặp lại, cả hai cùng ôn lại chuyện xưa, rồi tiếc nuối khi nhận ra Sau này, chúng ta cái gì cũng có, nhưng chúng ta lại chẳng còn nữa. Câu chuyện hồi ức thanh xuân đầy màu sắc được chuyển tiếp thành những phân cảnh trắng đen đượm buồn hiện tại. Phải chăng vì Ian và Kelly đã lạc nhau giữa dòng đời, không tìm thấy nhau nữa, thế giới vì vậy cũng tăm tối, chẳng còn sắc màu? Tình yêu tuổi trẻ – Chẳng có gì, ngoài tình yêu. Năm 2007, Phương Tiểu Hiểu và Lâm Kiến Thanh lần đầu gặp gỡ trên chuyến tàu từ Bắc Kinh về Dao Giang thăm nhà. Tiểu Hiểu, cô gái nhỏ nhắn nhưng tính cách lại nghịch ngợm và ngoan cường. Cha mất sớm, mẹ lấy chồng ở nước ngoài. Một mình cô bám trụ tại Bắc Kinh bươn chải kiếm sống, cốt chỉ để kiếm một nơi nương tựa chốn đất khách. Lời cô kể tếu tếu, nhưng cũng thật xót xa. “Thật ra chỉ là cố tìm cho mình một lý do để về quê thôi. Mẹ tôi khẳng định không thể về, nếu tôi mà không về thì bố tôi nằm đây chắc cô đơn lắm.” “Tôi cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi. Giống như 4 năm trước khi tới Bắc Kinh, chẳng có chuyện gì tốt hơn.” Tiểu Hiểu khác hẳn những cô gái mà Kiến Thanh từng gặp gỡ. Cô chửi thề, uống rượu, nói chuyện hào sảng, nhưng cô cũng mỏng manh, chỉ cầu một chỗ dựa vững chắc, một nơi được gọi là “nhà”. Thế nên cô thay người yêu như thay áo, cặp hết người này đến người khác, nhưng những mối tình ấy đều chẳng đi về đâu. Kiến Thanh, cậu sinh viên IT mang trong mình đam mê làm game, đến Bắc Kinh học đại học, muốn thoát khỏi miền quê nghèo và lập nghiệp chốn thành đô. “Năm mới rồi, tôi nhất định sẽ tìm được công việc tốt hơn. Vinh quy bái tổ.” Mối quan hệ của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu cứ lập lờ như vậy. Giao thừa 2008, khi cả hai đã chớm say, nhìn ánh mắt Kiến Thanh, rõ ràng là đã yêu đối phương từ lâu, tình cảm rất mực sâu đậm nhưng chẳng dám tỏ bày. Kiến Thanh cho rằng bản thân không xứng với Tiểu Hiểu bởi anh chẳng thể “hái sao trên trời”, “xuống biển lấy san hô” cho cô. Khi bắt đầu quen nhau, thuở ấy, cả hai chẳng có gì trong tay, túng thiếu đủ đường, chỉ đủ sống trong căn trọ nhỏ hẹp, cũ nát. Bắt taxi cũng cân đo đong đếm từng đồng. Dù vậy, cặp tình nhân vẫn lạc quan, cùng nhau nỗ lực đi về phía trước. Chúng ta của năm ấy Đi làm không chỉ để kiếm sống, mà để ngắm nụ cười của cô ấy mỗi khi tôi về nhà. Mọi người ai cũng vất vả, nhưng tôi có thể chịu khổ cho cô ấy. -Kiến Thanh Hai người sống ở Bắc Kinh tốt hơn là ở một mình. Tôi không chỉ làm việc cho bản thân, mà cho cả hai chúng tôi. -Tiểu Hiểu Tuổi trẻ, luôn là như vậy. Luôn sẽ có một người, vào một thời điểm nào đó, ta rất muốn bảo vệ và che chở cho người đó nhưng lực bất tòng tâm. Sau này, khi đã có đủ khả năng chở che cho đối phương thì tất cả đã là quá khứ. Giống như sách báo hay phim ảnh thường nói Hữu duyên, vô phận, hay là Đúng người, sai thời điểm. Thật vậy sao? Còn nhớ lần đầu coi, mình đã khóc rất nhiều. Mình khóc vì tiếc cho mối tình dang dở của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu. Rõ ràng còn yêu nhau, tại sao lại chia tay? Đã cùng nhau trải qua chặng đường dài như vậy, chẳng nhẽ không thể kiên trì đi tiếp được ư? Tận đến lần thứ 3 coi lại, mình mới nhận ra, trên đời này vốn dĩ không có “đúng người, sai thời điểm”, chỉ là cả hai không thể bao dung cho đối phương. Nói cách khác, chỉ là họ không thuộc về nhau mà thôi. Kiến Thanh muốn cho Tiểu Hiểu một căn nhà, muốn thành công, muốn được vinh quy bái tổ, vô hình chung anh đặt ra cho bản thân rất nhiều áp lực. Anh cho rằng, mình nhất định phải làm việc thật chăm chỉ vì tương lai của cả hai. Công việc gặp khó khăn đủ đường, tại sao cô ấy không thể tiếp tục ở bên cạnh động viên, giúp đỡ mình? Tại sao Tiểu Hiểu không thấu hiểu cho nỗi khổ tâm và sự khó khăn của mình. Phải chăng vì khi ấy anh tay trắng, không tiền, không nhà nên không thể khiến cô có cảm giác an toàn? Thế nhưng, cái Tiểu Hiểu cần không phải tiền, cũng không phải nhà. Cái cô cần là Kiến Thanh, là không khí ấm cúng gia đình. Cô chia tay Kiến Thanh vì anh đã không còn là “nhà. Về bên anh, cô không còn cảm thấy ấm áp. Trước đây, dù túng thiếu đủ đường, cả hai vẫn có thể sống một cách hạnh phúc, vậy tại sao anh lại không tin cô có thể cùng anh đi qua mọi khó khăn? Chẳng lẽ tiền tài và danh vọng trong mắt người đời còn quan trọng hơn cả mối quan hệ của chúng ta hay sao? Ngày đó, chúng ta còn quá trẻ… Có lẽ, đó mới là lý do khiến Tiểu Hiểu bỏ đi. Nhiều năm sau, khi Kiến Thanh sự nghiệp đã vững vàng, có tiền, có nhà, nhưng Tiểu Hiểu vẫn không chọn ở bên anh. Đến bây giờ, khi đã trải qua nhiều chuyện, khi những người mình yêu thương và trân quý lần lượt bước ra khỏi quỹ đạo cuộc sống, mình mới nhận ra, trên đời này vốn dĩ không có câu chuyện “đúng người sai thời điểm”. Mỗi người bước vào cuộc đời ta mang theo một sứ mệnh riêng. Ngày họ hoàn thành sứ mệnh đó cũng là ngày họ phải nói lời từ biệt. Rất thương tâm, rất đau khổ, nhưng cũng đành chấp nhận thôi. Giống như Tiểu Hiểu và Kiến Thanh vậy. Nếu khi xưa, cả hai ở bên cạnh nhau, liệu mọi chuyện có tốt hơn không? – Nếu em không bỏ anh… – Rồi chúng ta cũng chia tay thôi. – Nếu ta có đủ tiền, ta có thể mua một căn nhà to với một chiếc ghê bành… – Chắc anh sẽ có mười nhân tình. – Nếu ta cứ cưới nhau thì sao? – Ta ly dị nhau từ lâu rồi. – Nếu em vẫn ở lại bên anh… – Vậy có lẽ anh sẽ không thành công. Có lẽ đó là nỗi bất lực của tuổi trẻ. Và nỗi bất lực của kẻ trưởng thành. Câu nói đầy tiếc nuối Nhiều năm sau, khi gặp lại những người từng bước qua đời mình, mình tự hỏi, bản thân sẽ khóc, hay sẽ cười, sẽ cảm ơn, hay xin lỗi? Mình không biết, điều duy nhất mình biết là, trong tim mình, họ vẫn ở đó, chưa giây phút nào mình quên họ. Cái ôm cuối cùng. Sau này, không gặp lại. Gia đình là nơi ấm áp nhất trên thế gian này. Những cảnh quay người người chen chúc trên chuyến tàu về Tết, cảnh con cháu sum vầy gia đình lúc Tết khiến mình rất cảm động. Lăn lội tứ xứ, đi đâu cũng không bằng mâm cơm gia đình. Mỗi năm trôi qua, ta dần trưởng thành, cha mẹ cũng dần già đi. Người trẻ chúng ta thường chỉ chạy theo giấc mơ và hoài bão, hiếm khi quay lại nhìn bậc phụ mẫu. Có lẽ, đến lúc nào đó, bản thân sẽ bất chợt nhận ra, lưng cha nay đã còng, mắt mẹ đã không còn rõ. Ngày còn trẻ, ta luôn muốn đi đến những khung trời rộng lớn với hi vọng đổi đời. Đến khi công thành danh toại, cha mẹ nay cũng đã già. Trong lòng cha mẹ, quan trọng nhất vẫn là con mang có đủ ấm không, ăn có đủ no không, không ốm đau bệnh tật gì chứ? Đây là một trong những bộ phim mà mình rất tâm đắc, muốn coi đi coi lại nhiều lần. Cốt truyện đơn giản nhưng chân thực đầy cảm xúc. Tỉnh Bách Nhiên và Châu Đông Vũ như hòa vào nhân vật chứ không còn diễn nữa, từng biểu cảm, từng hành động đều chạm đến tâm hồn khán giả. Góc quay chân thực, màu phim đượm buồn được lồng ghép khéo léo giữa quá khứ và thực tại. Nhạc phim quá tuyệt vời, tin chắc ai nghe cũng cảm động. Cả ba bài Chúng ta – Trần Dịch Tấn, Người bạn đã yêu từ lâu – Hebe, Chúng ta của sau này – Ngũ Nguyệt Thiên đều rất hay. Thoại nhân vật không dài, nhưng từng câu từng chữ đều thấm. Với mình, đây không chỉ là một bộ phim tình cảm đơn thuần mà tựa như câu chuyện cuộc đời tình yêu, sự nghiệp, tình thân, nỗi trăn trở khi đã trưởng thành. Còn nhớ 6 tháng trước, khi còn ở Đức, mình coi phim trước hai hôm deadline 2 cái assignment cuối kì và đã khóc rất dữ. Lúc ấy, phim mới ra, đến bản vietsub còn chưa có nên mình cứ nghe tiếng Trung câu được chữ mất. Không biết ai xui khiến gì, mình nhấc máy và gọi điện đường dài cho hắn, chỉ để cảm ơn những gì mà hắn từng làm cho mình. Đầu năm 2019, coi lại phim và nhớ lại những mẫu chuyện vụn vặt, có chút buồn cũng có chút nhớ. Hi vọng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Đánh giá 9/10. Góc nhỏ của Annie là blog phi lợi nhuận, miễn phí cho tất cả bạn đọc và không chạy quảng cáo. Sự ủng hộ của bạn là điều không thể thiếu giúp blog tiếp tục tồn tại và phát triển mạnh mẽ hơn nữa. Bạn có thể ủng hộ cho blog tại ĐÂY nhé! ^^
anh luôn ở bên em review