Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chương 31: Chương 31. Chiều, Quốc An phải đi họp bên phòng công tác xã hội, Hoàng thì xin nghỉ vì bị nó phá hỏng cái áo sạch sẽ của cậu, phần chắc mệt vì tai nạn lúc sáng. Chỉ còn nó với Thanh Ngân lủi thủi học, nếu không phải Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? - Chương 66Hôm nay, nó đến văn phòng tìm Duy Minh, phải hỏi cho ra lẽ vì sao lại có thể nợ bên Minh Việt nhiều nh Chương 66 Nói xong cô hiệu phó đi mất nhường sự vinh quang cho Thầy. Duy Minh bước vào lớp trước sự trầm trồ ngưỡng mộ của mấy đứa nữ. Woa, đẹp trai phong độ quá, mặt mũi đứa nào cũng sáng rỡ, làm như lần đầu tiên mới thấy người đẹp vậy đó. -Chào các em, Thầy tên là Duy Minh, sau này sẽ dạy môn Anh kiêm chủ nhiệm lớp mình. Chương 64 Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chương 64 Chương trước Chương tiếp Đến dự tiệc đính hôn Hoàng và Ngân, nó trang điểm nhẹ nhàng khoác tay Quốc An bước vào. Đúng là con nhà kinh doanh lớn, toàn là những người giàu có và sang trọng. Đôi giày cao gót có phần khó đi, nên lúc nào Quốc An cũng kè kè bên cạnh để đỡ nó. Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Truyện kể về tình yêu trong sáng thuở học trò của cô bé Thiên Anh. Nhưng rồi đến một ngày nào đó, khi trưởng thành rời ra ghế nhà trường liệu tình yêu có còn là màu hồng như tưởng tượng? Sẽ có đau khổ vấp váp nhưng đối với anh, em vẫn là cô bé chưa bao giờ lớn. Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chapter 58: Không muốn trở thành người thứ ba Thảo Nhi đi rồi, nó cũng chẳng còn tâm trạng nào nữa. p0JTF. Mấy ngày nay sắp thi nên nó bận rộn học hành, Quốc An cũng nhiều việc nên hai đứa không có nhiều thời gian gặp nhau. Đã quen cãi nhau suốt ngày rồi, giờ không gặp có chút nhớ nhớ, nó lấy điện thoại ra nhắn tin. -Ola, Doremon gọi Nobita nghe rõ trả lời. -Còn gọi tôi là Nobita nữa là tôi qua đốt nhà cậu đó. Quốc An nhắn tin hù dọa. -Khi nào qua nói tôi tài trợ xăng cho nha, đừng có ở đó mà suốt ngày hù dọa tôi. Nó đâu có vừa, nghĩ sao hung hăng như nó mà đi sợ mấy trò hù vớ vẫn của cậu chứ. -Cậu bị bệnh gan hả Mon? -Là sao? Tôi có bị bệnh gì đâu. -BỆNH TO GAN đó, đến cả tôi mà cậu còn không sợ nữa thì hết thuốc chữa rồi. -Cũng không to bằng cậu, điên..... Mấy bữa nay có ăn uống đầy đủ không thế?Từ bao giờ nó bắt đầu quan tâm đến việc ăn uống của cậu ta thế không biết. -Không có ai nấu lấy gì mà ăn. Quốc An trêu chọc. -Cậu không thể tự lo cho mình được hả? Vậy thì GO DIE GO. Nó tức giận, lớn rồi mà mấy cái chuyện này cũng phải cần nhắc nhở, không hiểu cậu ta giỏi giang chỗ nào. -Vĩnh biệt. Tin nhắn chỉ có hai chữ gửi cho nó, ai biểu kêu người ta đi chết đi làm gì. -Ừ, tầng thứ 18 Diêm Vương đang chào đón cậu đó, đi đi. Tôi đi ngủ đây. -Trong giấc mơ gọi tên tôi nhé. Ngủ ngon baby. Nó mỉm cười chìm vào ngủ, lần nào nói chuyện với Quốc An xong nó cũng cảm thấy vui vẻ, lâu dần thành quen, thiếu là lại thấy nhớ không chịu được. Nửa đêm đang ngủ, nó cảm thấy bụng đau quằn quại, mồ hôi ướt đẫm gối. Rõ ràng không phải ngày chị Cả sao lại đau như thế này cơ chứ. Nó lăn lộn làm đủ mọi cách nhưng cơn đau vẫn không giảm. Tự nhủ chắc là hôm nay ăn trúng gì bậy bạ nên mới như vậy, ngủ một giấc đến sáng mai sẽ khỏi, nhưng càng lúc càng đau dữ dội, nó cố gắng lê bước đến lấy cái điện thoại nhưng chịu không nổi nó ngất luôn xuống sàn nhà. Ở nhà Quốc An trằn trọc không ngủ được, sao trong lòng lại nôn nao thế này không biết. Cậu cầm điện thoại gọi cho nó tám chuyện đỡ buồn, nhưng gọi nhiều lần vẫn không có ai bắt máy. Không lẽ con heo này ngủ say đến nỗi gọi cả buổi mà không nghe, lo lắng không yên, cậu chạy thật nhanh qua nhà của nó. -Doremon, mở cửa cho tôi. -Doremon, cậu có ở trong không hả? -Doremon, cậu lên tiếng đi chứ. -Cậu không mở là tôi phá cửa vào đó nha. -.... Mặc dù Quốc An có kêu như thế nào thì đáp lại vẫn là sự im lặng đáng sợ. Linh tính có chuyện chẳng lành, cậu dùng hết sức phá cửa xông vào và rất hốt hoảng khi thấy nó nằm bất động trên sàn nhà. -Doremon, cậu sao thế hả? Doremon cậu đừng làm tôi sợ mà, làm ơn đi. Nó từ từ mở mắt, hai tay ôm bụng rên rỉ -Đau quá.......... -Không sao đâu, tôi đưa cậu đi bệnh viện. Quốc An nhanh chóng đưa nó đến bệnh viện, nhìn nó đau đớn mà cậu đau gấp ngàn lần, ước gì có thể thay nó chịu cơn đau này hành hạ “cậu nhất định không được có chuyện gì biết chưa hả? Lần này cấm cậu cãi lời tôi đó”. Ngồi ngoài phòng cấp cứu chờ đợi mà lòng thấp thỏm, cái bệnh viện gì mà làm ăn chậm chạp vậy không biết, nếu nó mà có chuyện gì thì cậu sẽ phá hủy cả cái bệnh viện này cho biết. -Cô ấy bị viêm ruột thừa, cũng may là còn kịp nếu để chậm mấy phút nữa thì.... Vị bác sĩ già lên tiếng. -Bây giờ cô ấy sao rồi? Quốc An khẩn trương. -Đang nằm trong phòng hồi sức, chút nữa là có thể vào thăm rồi. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nước mắt không biết từ đâu rơi xuống, là vì quá lo lắng cho nó hay vui mừng vì nó bình an vô sự cậu không quan tâm, chỉ biết là khi đối diện với nỗi sợ hãi mất nó, cậu mới nhận ra mình cần nó hơn bản thân vẫn tưởng, nếu không có nó bên cạnh chắc cuộc sống này sẽ chẳng còn ý nghĩa. ........... -Tại sao tôi lại ở đây thế? Tỉnh dậy nhìn xung quanh mới phát hiện mình ở trong bệnh viện, nó thắc mắc hỏi Quốc An. -Cậu bị đau ruột thừa, cái đồ ngốc nhà cậu đau sao không nói cho tôi hả? -Tôi nghĩ là đau thông thường nên không gọi, ờ sao cậu biết mà đưa tôi đến bệnh viện thể? -Thần giao cách cảm. Cậu thấy trong người sao rồi? -Thần giao cách cảm? Tôi với cậu mà cũng có thứ này nữa sao, cậu đúng là xạo ke. -Cậu không có nhưng tôi có. Sao? Còn đau không? -Còn, đau chết đi được, cậu xin bác sĩ cho tôi thuốc giảm đau được không? Thấy mặt nó nhợt nhạt, người không chút sức sống mà cậu không chịu nổi, lần này quả thật là thử thách to lớn đối với cậu, nếu cậu không qua kịp thì bây giờ có lẽ đã không nhìn thấy nó nữa rồi. -Bác sĩ mới vừa tiêm thuốc rồi, cậu ráng chịu đi nha. Quốc An nắm tay nó động viên, bàn tay ấy vẫn rất ấm áp có thể giúp nó giảm bớt phần nào cơn đau trong cơ thể. -Tôi đi mua cháo cho cậu, nằm yên đây chờ tôi xíu nhé. Nằm một mình trong phòng, nó có thời gian để nghĩ ngợi về chuyện của nó với Quốc An, không lẽ là cậu có thần giao cách cảm gì với nó thật sao, nếu không phải như vậy thì làm sao cậu biết mà đến cứu nó? Dù sao đi nữa thì cậu vẫn luôn là người xuất hiện khi nó gặp nguy hiểm, nếu không có cậu thì chắc giờ này nó đã die rồi. Đang nghỉ ngợi lung tung thì Thảo Nhi đẩy cửa bước vào, làm sao cô ta biết nó nằm ở đây, với lại hai người chẳng có xíu liên quan nào để đến tìm nó hết. -Không ngờ tôi lại đến đúng không? Mặt cô ta kiêu ngạo. -Cô muốn gì? -Chỉ là cảnh cáo cô tránh xa anh King một chút thôi. Thảo Nhi lấy điếu thuốc ra hút làm khói bay nghi ngút. -Lý do? Vì cô yêu anh ấy nên muốn tôi giữ khoảng cách? Nhảm nhí. Cô ta nổi điên với cái thái độ không quan tâm của nó, con nhỏ này đúng là khó trị hơn mình nghĩ. -Cô nghĩ cô làm người thứ ba anh ấy sẽ yêu cô hả? Đừng có mơ. -Biết như vậy sao cô còn đến đây làm gì? -Thảo Nhi tôi đến để báo cho cô biết đừng có mà phí sức vì sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Trong người tôi hiện đang mang cốt nhục của anh ấy. Nó gần như không thở được khi nghe tin này, sao lại đau lòng thế này không biết, bây giờ nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng. Cố giữ bình tĩnh, nó cũng không chịu thua -Lấy gì chứng minh đó là con của anh ấy? Với người như cô thì cha đứa bé là ai chưa chắc đã biết. -Cô cứ hỏi anh ấy đi xem tôi có nói thật không là biết, cô có biết là vì cô mà anh ấy bắt buộc tôi phá bỏ đứa con này không hả? Rồi cô ta bỏ ra ngoài với ánh mắt hung ác “tao nhất định sẽ chẳng để yên cho mày đâu”. ...... Sáng thứ hai, nó đi học với tâm trạng cực kỳ uể oải, thời khóa biểu toàn mấy môn khắc tinh với nó không chân bị sao mà đi cà nhắc thế? Thanh Ngân quan chuyện dài dòng lắm, khi nào rảnh kể bạn hiểu chuyện gì nhưng nhìn con bạn không có vẻ gì muốn nói chuyện nên Ngân cũng im lặng không hỏi lớp, nó phát hiện chỗ mình xuất hiện một tên động vật quý hiếm. Tóc nhuộm vàng, gương mặt baby, da trắng nõn như con gái. Mấy ngày nay đã quen độc chiếm bàn cuối một mình rồi, bây giờ xuất hiện thêm một tên nữa, nó khó chịu đi xuống, dùng bộ mặt hết sức giang hồ lên tiếng-Xin lỗi, chỗ này đã có người ngồi, mời cậu vui lòng nhích cái mông của cậu đi chỗ kia ngước lên nhìn nó với ánh mắt kinh ngạc-Câu này tôi nói bà mới đúng hơn, chỗ này của tôi. Tôi chưa đuổi bà ra là may rồi này vừa nói vừa vuốt tóc làm nó nổi da gà, đúng là bóng chính hiệu rồi, hèn gì nó thắc mắc sao lớp còn nguyên bàn trống, thì ra là không ai dám ngồi chung với hắn. Thấy tình hình không ổn, Ngân chạy xuống giải hòa-Mon, chỗ này là của Hoàng, mấy ngày trước cậu ấy nghỉ nên bạn không biết ngồi chung bàn với tôi là diễm phúc lắm đó, thấy cả lớp này có ai được không? Tên Hoàng bóng hãnh sáng sớm đã gặp toàn âm binh, chắc cả ngày xui lẩm bẩm trong miệng rồi ngồi xuống ghế, nhìn cái mặt tên Hoàng bóng mà nó tức tối, nhưng mà tốt nhất không nên gây thù chuốc oán thêm nữa. Nó nghĩ đến tiết Anh văn mà ngán ngẩm, môn nó đại dốt, đã vậy còn bị tên lớp trưởng chơi quê hoài mới tức, hi vọng hôm nay không bị gọi tên đã là hạnh phúc các Hiệu Phó bước vào với nụ cười tươi rói, cả lớp vẫn còn đang thắc mắc không biết có việc gì thì cô đã lên tiếng-Cô giáo chủ nhiệm có việc đột xuất nên cần chuyển công tác, vì vậy lớp chúng ta sẽ có giáo viên chủ nhiệm mới và sẽ phụ trách môn Anh văn của lớp học bắt đầu nhao nhao đủ thứ câu hỏi, nào là “Thầy hay Cô vậy cô?”, “Hiền không cô?”, “Đẹp không cô”?.bla..bla… Nó nghe mà nhức cả đầu, đối với nó ai cũng như nhau, thầy hay cô thì nó cũng dốt hết, cho nên tranh thủ úp mặt xuống bàn ngủ một chút cho em trật tự, đây là thầy Duy Minh, các em làm quen với thầy nhé. Nói xong cô hiệu phó đi mất nhường sự vinh quang cho Minh bước vào lớp trước sự trầm trồ ngưỡng mộ của mấy đứa nữ. Woa, đẹp trai phong độ quá, mặt mũi đứa nào cũng sáng rỡ, làm như lần đầu tiên mới thấy người đẹp vậy các em, Thầy tên là Duy Minh, sau này sẽ dạy môn Anh kiêm chủ nhiệm lớp mình. Vì vậy mong các em hợp nói của Thầy vừa cất lên đã làm cho nó tỉnh ngủ ngay lập tức, sao giọng này thấy quen quen vậy nhỉ. Ngước mặt lên nhìn, nó như không tin vào mắt mình, sao lại là tên Thiên Lôi đó chứ, không lẽ câu “Ghét của nào trơi trao của đó” là sự thật hay sao? Kỳ này nó chết chắc rồi, nó dám chửi cả thầy giáo luôn mới ghê, nó chỉ đọc kinh niệm phật mong tên Thầy này không nhớ ra nó mặt nó nhăn nhó khó coi, Hoàng bóng lay lay nó-Ê, bà sao thế? Sao mặt xanh mét vậy? Đừng nói thầy thầy đẹp trai quá rồi kiềm lòng không nổi cái đầu ông. Vừa nói nó vừa co chân đạp tên kia một cái, trúng ngay cái chân đau, tiếng hét vì đau của nó vô tình trở thành tâm điểm cho sự chú ý của cả Minh đưa cặp mắt bồ câu của hắn vào cái người vừa phát ra âm thanh, hắn nói giọng cực kỳ hiền lành;-Bạn nữ bàn cuối có vấn đề gì sao?-Thưa thầy không ngượng chín mặt, còn cái tên Hoàng thì cười khúc khích làm nó điên tiết. Số nó đúng là số con rệp, lẽ ra giờ này nó đang ở nhà chơi bida với mấy đứa đàn em mới đúng, chứ không phải ngồi đây nghe cái tên Thiên Lôi giảng ba cái xàm xí kia. Đang mông lung nghĩ ngợi, Quốc An chuyền cho nó tờ giấy vỏn vẹn bốn chữ“Chân hết đau chưa”, nó thấy hơi bất ngờ, hay là tên lớp trưởng này định bày trò gì nữ bàn cuối, bạn lên bảng làm câu gọi của hắn như sét đánh ngang tai, còn chưa kịp trả lời câu hỏi của lớp trưởng nữa. Kỳ này tiêu chắc, một chữ nó cũng không hiểu chứ đừng nói một thầy, em…k..h..ô..n..g biết làm ạ. Nó lí đơn giản vậy mà không biết làm, vậy mà lo làm việc riêng. Em đứng hết tiết cho cố giữ nét mặt nghiêm nghị, chứ trong lòng đã thấy buồn cười trước bộ dạng của nó từ lúc hắn bước vào tới giờ. Bình thường anh hùng lắm, mà bây giờ khép nép đáng thương, hắn càng muốn trêu nó đứng với gương mắt hình viên đạn, rõ ràng lấy việc công trả thù riêng mà. Đồ nhỏ mọn. Tên Hoàng sáng giờ miệng lưỡi bép xép, bây giờ cũng không dám lên tiếng, sợ nó phát hỏa là tiêu học trôi qua nặng nề, nó cúp tiết trốn ra sau trường. Ngồi trong lớp cũng ngủ, thôi ra đây ngủ cho yên dám cúp tiết ra đây ngủ hả? Đang thiu thiu ngủ, tiếng gọi của lớp trưởng làm nó thức Nó trả lời cụt ngủn, tỏ vẻ không thích sự xuất hiện của cậu học tệ rồi còn không chăm chỉ, cậu muốn ở lại lớp hả?-Không liên quan đến cậu. Cậu chăm thì vô học đi, trốn ra đây làm gì?-Nói nhiều với cái đồ não heo như cậu đúng là mệt mà. Cậu muốn tự vô lớp hay đợi tôi khiêng vô? cậu đừng hối hận cậu ta gian quá làm nó hốt hoảng-Tôi hối hận rồi. Nó bỏ chạy một hơi vô An nhìn theo bóng nó khẽ mỉm cười, chân đau mà chạy cũng nhanh dữ. Cậu thật sự rất có sức hút đó não heo à, đôi mắt một mí tròn xoe long lanh nhưng rất tinh nghịch, môi đỏ chúm chím, thân hình nhỏ nhắn cá tính làm tôi không thể rời mắt được. Cậu đừng mong sẽ thoát khỏi tôi nhé. Thay xong cái áo rộng phùng phình, nó nằm dài xuống chiếc giường rộng lớn. Ngày đầu tiên trong mấy ngày của chị Cả lúc nào cũng khổ sở nhất, nó ngồi dậy uống thêm một viên thuốc cho an bỏ thuốc vào miệng hắn cũng vừa mở cửa bước uống thuốc gì thế?-Thuốc ngừa ngày yêu hắn, nó thấy mình bộc phát nhiều tính xấu dễ sợ. Nghe nó nói, hắn lập tức thay đổi sắc mặt, tiến tới áp sát vào mặt ngờ người yêu anh chu đáo quá, có sự chuẩn bị trước, bị gì? Em nói giỡn á. Nó hơi rùng mình trước cái nụ cười nửa miệng của có gì phải ngại, bây giờ mình bắt đầu luôn đầu gì, anh đừng có mà làm liều do em chủ động uống thuốc trước nha, chẳng phải đây là điều em mong muốn sao? Yên tâm, anh sẽ không làm người yêu thất vọng mặt hắn nham hiểm thôi rồi, đúng là cái miệng hại cái thân mà, lần sau trước mặt hắn phải uốn lưỡi bảy lần mới dám nói chỉ nói đùa thôi mà, tha cho em đi người chuyển qua chế độ van xin làm hắn cười sặc hình em chán ngắt chẳng có gì quyến rũ nên cứ yên tâm đi, anh chẳng có ý định đó đáng ghét nhà anh, làm người ta hết chừa cái tật nói năng lung tung, nói anh nghe thuốc gì vậy hả?-À… Vitamin đó đi bà nhỏ, em đang nói chuyện trên cung trăng hả? Em không nói thì anh nói đó nói hàng tháng của con gái bọn em chứ gì?-Ơ, sao cái gì người yêu cũng biết hay vậy?-Anh đẻ trước em mà. Lần sau cứ nói với anh, đừng có ngại gì hết nha yêu em thật tốt. Nó choàng tay ôm lấy mệt không? Mệt thì nằm nghỉ đi, anh nấu ăn xong gọi dậy ăn mệt xíu nào hết, để em phụ người yêu mà phụ cái gì, chỉ phá là em sẽ ngồi nhìn cổ vũ tinh thần cho anh, được chưa? nấu ăn, còn nó ngồi nhìn. Sao hắn là con trai mà có thể đảm đang vậy nhỉ, chẳng bù cho mình, con gái mà chẳng biết gì đến bếp núc, kiểu này phải tranh thủ đi học mới được, không thì xấu mặt chết..Mới ngồi được vài phút nó đã thấy chán, chắc nó không hợp với khu vực bếp núc. Nó lết ra phòng khách xem ti vi nhưng chỉ được vài phút là ngáy o o rồi. Hắn nhìn khuôn mặt của nó khẽ mỉm cười “vậy mà nói không mệt hả nhóc con, em cứ đáng yêu như vậy làm sao anh nỡ trả em về ký túc xá đây”.Mỉm cười trở về với công việc của mình, hắn cố gắng chuẩn bị thật nhiều món ngon cho nó. Xong xuôi đâu đó, hắn đánh thức nó yêu, dậy ăn cơm không ăn đâu, buồn ngủ lắm. Nó bây giờ chỉ muốn ngủ thôi, đang ngon giấc cơ mà không dậy là anh hôn đó hắn hù dọa nó mở mắt liền, gì chứ mấy cái này hắn nói là làm, người yêu nó giỏi mấy cái khoản này lắm. Nó mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, cái mặt ngu không thể người yêu gì mà khổ vậy trời, ngủ cũng không cho cứ ngủ phần em, còn anh hôn phần anh, có liên quan gì đến nhau đúng là biến thái-Anh biến thái cỡ nào cũng không có tự xử bằng cách đi uống thuốc ngừa ghét, không chọc em anh chịu không nổi hả?-Đúng rồi, càng ngày thấy em càng thông minh đó. Đi ăn cơm hậm hực đi theo hắn vào ăn cơm, lần nào nói chuyện với hắn xong là y như rằng nó cũng bị sỉ nhục, chờ đó, có ngày em sẽ lật ngược thế cờ cho đang đọc truyện Nhóc con, khi nào em mới lớn đây hả, tác giả SauluoiNguồn sưu tầm InternetMời bạn đọc chương trước tại Hôm nay trời nắng đẹp, nó tung tăng từ trường về nhà sau khi la cà hàng quán với đám bạn. Chưa bước vào nhà đã nghe giọng nói lảnh lót của nó vọng vào ơi, em về rồi nghe tiếng trả lời, sao nhà hôm nay im ắng lạ lùng, bình thường nghe tiếng nó anh hai sẽ rất vui vẻ đệm vào mấy câu như là “ Về rồi hả Mon”, “hai để nước cam trong tử lạnh, Mon thay đồ rồi xuống uống”, hay là “hôm nay được xơi mấy trứng ngỗng hả?”. Hình như có gì không ổn, hay là anh hai chưa đi làm về?Vừa đẩy cửa bước vào, nó nhìn thấy gương mặt ba mẹ hình sự như là đang chờ nó, còn anh hai thì ngồi nhìn nó buồn buồn. Nó linh tính có chuyện chẳng ba mẹ con mới đi học về, thưa hai em đi học về. Sao hôm nay ba mẹ về sớm thế ạ?.-Mày học hành kiểu gì vậy hả? Con gái con nứa học không lo học, suốt ngày tụ tập đám bạn hư hỏng chơi bời. Mày nhìn con người ta kìa, bao nhiêu gương vượt khó học giỏi, ai như mày không, ba mẹ lo đầy đủ chẳng thiếu thốn gì mà học cũng không nên thân. Ông Vương, ba nó tức giận. Đáng lẽ vài ngày nữa mới xong chuyến công tác bên Nhật, nhưng vô tình biết được thành tích học tập của con mình, ông tức tối quay về Nó nhìn sang anh hai chờ giúp mẹ, Mon nó mới đi học về, ba mẹ có chuyện gì ăn trưa xong rồi hẵng nói được không? Anh hai nó lên tiếng tại con chiều hư nên nó mới như vậy. Con giấu ba mẹ, dám lén lút đi họp phụ huynh thay cho nó, có đứa con gái nào suốt ngày bị mời phụ huynh vì tội đánh nhau, trốn học, chọc phá thầy cô như nó không? Ba nó lại tiếp tục bài ca vọng mặt nó thảm thôi rồi, tình hình này chắc phải chịu trận mấy tiếng đồng hồ là tệ. Mẹ nó thì vô cùng hả hê, nói là mẹ cho thân mật vậy thôi, chứ bà ta là vợ kế của ba, ba nó bắt gọi bằng mẹ cho tình cảm. Anh hai là con của bà ta và ba nó, vì trước khi cưới mẹ, ba nó quen bà ta rồi có anh, nhưng lại không hay biết. Đến khi cưới mẹ rồi bà ta mới dẫn con về nhận ba. Mẹ sức khỏe yếu khi sinh nó, lại biết được tin này nên bệnh mà chết khi nó mới 6 tháng tuổi. Vì vậy, anh hai rất thương nó, hơn nhau 7 tuổi nên có gì anh cũng chiều chuộng nó. Trong mắt nó, anh hai là nhất, ba mẹ đi công tác xa thường xuyên nên chỉ có anh hai chăm sóc nó. Nó không cần ba, không cần mẹ nhưng không thể không có anh hai. Nói chung nhà nó phức tạp do con quậy phá, ba đừng có la anh hai. Nó bênh vực cũng mạnh miệng lắm, ba phải tách mày ra khỏi đám bạn hư hỏng kia mới mong mày thay có làm gì cũng không tách nổi tụi con. Nó ngang bướng cãi Vương đập bàn cái rầm làm cả ba giật mình. -Mất dạy, mày dám cãi lời ba mày hả? Từ ngày mai mày chuyển vào Thành Phố học nội trú, ở đó sẽ có người quản lý Phố? Con không đi đâu, con muốn ở nó sắp khóc, Khắc Nhân, anh hai nó thấy tội nghiệp. Từ nhỏ nó có xa anh bao giờ đâu, bây giờ nó đi học xa chắc buồn lắm, nó lại không biết chăm sóc cho mình, lỡ bị bệnh phải làm sao? Với lại anh cũng không muốn xa nó xíu nào, anh đã quen với cái miệng chí chóe của nó rồi, bây giờ thật sự không ba suy nghĩ lại đi ba. Bé Mon không đi học xa được đâu, từ giờ con sẽ kèm em nó học, ba đừng bắt Mon đi nha. Anh nó nói này ba đã quyết định rồi, con đừng nói giúp nó nữa. Mau lên chuẩn bị đồ đi, sáng mai ba chở con không đi đâu, ba đừng bắt con đi hức. Nó ôm tay ba nó vừa khóc vừa nài dù có chút xót xa, nhưng ông Vương cũng phải cứng rắn, ở đây con bé lúc nào cũng tụ tập ăn chơi với đám bạn, chỉ có gửi đi học nội trú có người giám sát ông mới yên tâm có năn nỉ vô ích, mày lên xếp đồ nhanh đi, sáng mai đi ghét xong nó chạy thật nhanh lên lầu, Khắc Nhân cũng chạy theo an ủi nó. Bà Linh, mẹ kế lúc này mới lên tiếng, bà vốn không ưa gì nó, nhưng trước mặt chồng con bà luôn tỏ ra tử đừng lo, con bé sẽ quen thôi mà. Với laij Thành Phố với đây đâu có xa xôi gì, mình có thể thường xuyên đi thăm con bé mà. Anh hãy nghĩ cho tương lai của biết rồi, cảm ơn em. Ông Vương choàng tay ôm lấy bà ta, trong mắt ông bà luôn là người vợ giỏi giang, giúp đỡ ông trong công việc, lại là một người mẹ chăm sóc con cái đúng mực mà không biết rằng đằng sau đó là những mưu tính khó lường.…..-Mon ơi, Mon đừng buồn nha, anh hai sẽ thường xuyên tới thăm Mon nhớ nha, nhà này ai cũng ghét Mon, chỉ có hai là thương Mon thôi. Nó gục đầu vào vai anh thút có đâu, ai cũng thương nên muốn tốt cho Mon đó. Mon tới đó phải ngoan, chăm chỉ, ăn uống đầy đủ, phải biết chăm sóc cho mình biết chưa. Nhớ hai thì gọi cho hai hai ở nhà cũng giữ gìn sức khỏe nha, đừng có làm quá sức kẻo ốm. Mon không thèm về đâu, Mon ghét ba lắm, hai nhớ lên thăm Mon nha. Mon thương hai nhớ mà. Nhớ chăm chỉ học nha bé Mon của anh em tỉ tê tâm sự, dặn dò nhau đủ thứ. Khắc Nhân không đành lòng xa cô em gái bé bỏng, đối với anh nó như là một phần không thể thiếu trong cuộc sống rồi. Từ giờ, cuộc sống của anh chắc sẽ rất tẻ nhạt, chẳng còn nhiều tiếng cười như trước nữa.… Ngân lắc đầu buồn cười trước ý đồ của nhỏ bạn thân, nghĩ sao lại đi gán ghép mình với lớp trưởng chứ, đúng là ngốc chết đi An nè, cậu thích Thiên Anh đúng không? Thật ra hỏi cho vui thôi, chứ ai mà chẳng nhìn ra điều này, huống gì Ngân còn chơi thân với nó cũng nhìn ra, thế mà con nhỏ ngốc nghếch đó lại không biết. Quốc An nói giọng buồn không thổ lộ sao bạn ấy biết chứ?-Nhất thiết phải vậy sao? nói đúng, cậu nhất định phải tìm cơ hội nói rõ cho nó biết là cậu thích nó nhiều bao nhiêu, cho dù thành công hay thất bại thì cũng phải thử một đây Quốc An và Ngân yên tĩnh bao nhiêu thì ở chỗ nó với Hoàng náo động bấy nhiêu, chỉ cần hai đứa nó là thành nguyên cái Ê, sao lại đi đường này hả?- Còn sớm, chở bà đi đường vòng ngắm Ông cũng rãnh quá Ừ. Thiên Anh nè, sao bà ác thế? Tự nhiên lại để hai người đi bộ, còn bà lại leo lên xe Cái này không phải ác, mà là tạo cho họ có không gian suýt bật ngửa với câu trả lời của nó, gì mà không gian riêng, cứ như Quốc An và Ngân là một cặp vậy hâm à?-Hâm cái đầu ông, ông thấy tôi thông minh ghê chưa, hai người này mà là một cặp thì đúng là trai tài gái sắc luôn. Nó tự hào với kế hoạch của quay lại trợn mắt nhìn nó, nó ngốc thật hay giả vờ ngốc đây không biết, Quốc An thích nó như vậy mà nó còn đi gán ghép người khác, nếu hai người đó mà thành thì chắc cậu cạo đầu đi tu hâm hay sao mà gán ghép lung tung vậy hả?-Tôi thấy hợp lý bà đúng là ngốc như con cóc. Thật hết chịu nổi nói ai ngốc hả? Không ủng hộ tôi thì thôi, ở đó còn chửi rủa kinh ngồi sau tra tấn Hoàng bằng những màn cù lét làm Hoàng la inh ỏi không tập trung lái xe được. Kết quả là chiếc xe đâm vào cột điện méo mó, còn nó với Hoàng bay mỗi người một nơi như phim võ té chống tay xuống đường nên bị trầy một mảng lớn, nó thì bị rách một đường dài ngay chân máu me tùm Anh, bà có sao không hả? Việc đầu tiên khi té xuống là Hoàng nghĩ ngay đến nó, cậu chạy tới đỡ nó cái chân của tôi. Nó nhìn cái chân chảy máu của mình rên tôi cõng qua nhà thuốc bên kia kiểm tra cõng nó chạy thật nhanh đến nhà thuốc, vết thương dài nhưng cũng may không sâu lắm, chỉ cần may 5 mũi là được. Bình thường anh hùng lắm, đến khi thấy người ta lấy kim may là khóc bù lu bù loa, la làng la xóm nhất quyết không chịu để yên. Hoàng hết dụ dỗ rồi chuyển sang hù dọa mới chịu cho may, báo hại cậu phải hi sinh cái áo trắng cho nó lau nước mắt nước đứa băng bó vết thương xong, xe dắt đến tiệm sửa, Hoàng cõng nó đến đúng là xui xẻo, đi xe đạp mà cũng té. Nó biểu bà không chịu ngồi yên, phá quá sao tôi tập trung lái không chạy được phải nói tôi mới biết chứ, ông cứ cười hoài tôi tưởng ông ạ, nó cù lét làm sao mà nhịn cười được, chịu thua con nhỏ này là lỗi của tôi, được chưa? Bà còn đau không, hay là nghỉ một ngày nhé?-Không sao, vài ngày nữa thi cuối kỳ rồi, không nghỉ trở nên ham học từ khi nào vậy hả? Hoàng bất không học lại bị ba người đè đầu dạy nữa chắc vậy là bỏ tôi xuống đây đi, mất công người ta dòm ngó. Nó không muốn bị người ta xì xầm này nọ, nên tốt nhất là để gần cổng cho nó tự đi. Hai đứa vô tới lớp trễ mất 15 phút, nhưng cũng may nhìn tụi nó thân tàn ma dại vậy giáo viên cũng không nỡ trách phạt. Quốc An thì chốc chốc lại nhìn sang nó với Hoàng, rõ ràng lúc đi không bị gì, sao mới có mấy phút đã te tua vậy rồi, nhìn chân nó băng một đường dài làm cậu lo lắng không yên. ……. Mất 14 tiếng đồng hồ chạy xe, cuối cùng nó cũng đến trường. Ba giúp nó làm thủ tục nhập học, sắp xếp chỗ rồi dặn dò xong mới ra bước vào trường với bộ mặt đưa đám, một người hành tẩu giang hồ như nó mà bây giờ phải theo sự sắp xếp của ba đến đây, thật là mất mặt chết được. Cái trường gì đâu mà rộng chết được, đi mỏi cả chân mà chả biết lớp 11A3 ở đâu, bực bội quá. Đang lang thang không biết điểm dừng, nó nhìn thấy vị cứu tinh đằng trước, đó là một nam sinh rất cá tính với mái tóc dựng đứng, tay vác cái balo kiểu bất cần đời. Nó chạy lại nở một nụ cười rất ư là nai- Bạn ơi cho mình hỏi lớp 11A3 ở đâu vậy bạn?Hắn quay lại nhìn nó như thể nó là người ngoài hành tinh, nhìn xong chẳng nói chẳng rằng bỏ Bạn này ơi, .... Nó chạy theo í ới nhưng hắn chẳng chút phản điên tiết, chắc tên đó bị điếc, hay ba gửi nhầm mình vô trường dành cho người khiếm thính? Thôi đành tự lực cánh sinh vậy. Đi hoài, đi mãi cuối cùng nó cũng tìm được lớp học, nó bước vào lớp, lại dùng bộ mặt nai tơ đó mỉm cười thật Em chào Thầy. Em là học sinh mới đến là Trịnh Thiên Anh?-Dạ vâng Cả lớp, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới chuyển đến, các bạn cho một tràn vỗ tay. Ông thầy quay xuống màn vỗ tay nồng nhiệt, nó được nhét xuống ngồi bàn cuối. Về chỗ ngồi mới có dịp nhìn kỹ ông thầy dạy Hóa lớp nó, phải nói đẹp trai hết chỗ nói, từ đầu đến cuối buổi không biết cười là gì, cho nên lớp học im thin thít, hình như ai cũng sợ thầy thì phải. Hóa là môn học nó chẳng biết chữ nào, nghe giảng cứ như vịt nghe sấm, cũng may còn có thấy đẹp để ngắm cũng vớt lao, nó tranh thủ úp mặt lên bàn ngủ, đối với nó ngủ là sở thích duy nhất. Hồi nhỏ ham ngủ nên thân hình nó tròn vo, anh hai mới gọi là Doremon, và cái biệt danh Mon của nó cũng ra đời từ thiu thiu ngủ, tiếng gõ gõ vào bàn làm nó tỉnh giấc. Trước mặt nó là một tên con trai khá kute nhưng cũng rất men, chắc cũng tầm 1, Bạn mới, lên lau bảng. Cái giọng ra lệnh phát ra từ cái miệng của nên con trai kute đó làm nó mất cảm tình ngay từ ngày đầu đi Sao phải là tôi? Nó cũng vênh không thua là quy định của lớp, ai mới vào cũng phải lau bảng 1 mặt láo cá của hắn nhìn muốn đấm cho một cái, nó điên tiết.– Đừng có mơ, quy định đâu? Móc ra tôi xem. Đừng có mà ma cũ ăn hiếp ma mới, tôi đây không có sợ đâu nhá. Nói xong nó đẩy tên kute đó ra rồi bước ra lớp được một phen bất ngờ, trước giờ có ai dám cãi lại lớp trưởng Quốc An đâu, chỉ có con nhỏ này dám cãi tay đôi với cậu ấy, kỳ này tiêu đời rồi đấy . Cả lớp nhìn nó với ánh mắt e dè, còn nó thì tỉnh như không, nó từng thuần phục bao nhiêu tên đồ đệ rồi, tên này có gì đáng sợ chứ. Gì chứ nó ghét nhất cái kiểu bắt nạt phái yếu, trường này hình như là nơi tập hợp những động vật quý hiếm thì phải.........Tan học, nó mò về ký túc xá ngủ một giấc cho đã, đang lết thết với cái balo to đùng, nó bị trái bóng ở đâu bay đến đập vào đầu cái BỐP. Nó đau muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng giữ cái mặt lạnh tanh để tìm ra cái tên to gan nào phạm tội tày đình Xin lỗi nhé bạn mới, lần sau đi đứng để ý là tên lớp trưởng, chắc lại trả thù vụ chống cậu ta lúc sáng cậu cố tình?- Cậu sẽ yên bình nếu ngừng chống đối tớ. Haha. Nói xong cậu ta ôm trái banh biến đồ tâm thần, thì hôm nay nhất định bà sẽ trả, để xem ngươi còn vênh váo được bao lâu. Đồ điên. Về đến ký túc xá, nó vứt balo vào một góc rồi lăn đùng ra Thiên Anh, dậy đi ăn tối một giọng nói trong trẻo đánh thức, nó nheo nheo mắt nhìn cô bạn trước mặt, cô ấy ấy đeo một cặp kính dày cộm, vầng trán cao để lộ sự thông minh, chắc là mọt Cậu là ai thế? Nó vừa ngáp vừa Mình là Thanh Ngân, ở cùng phòng với bạn. Lúc nãy có gặp nhau trên lớp chắc tại bạn không để ý. Ngân cười thân Chào Dậy đi ăn tối thôi nào. À mà lúc chiều bạn đã đắc tội với Quốc An rồi đó, cậu ấy sẽ đi bạn không ngóc đầu được đâu, nên cậu đừng gây chiến với lớp trưởng nữa Tên lớp trưởng đó dám ăn hiếp lính mới, có ai làm lớp trưởng mà lạ vậy không? Mình không sợ cậu ta đâu. Nhớ lại chuyện lúc chiều nó càng người phải chuyển trường vì gây chuyện với cậu ấy đó, bạn nhịn xíu ừ cho qua chuyện, chứ nó dễ gì chịu ức hiếp mà bỏ qua được, cứ chờ đi tên hống hách.........Ăn tối xong, Ngân cắm đầu học bài, còn nó thì lao vào nghe nhạc, chợt thấy anh hai gọi, nó mừng Hai ơi, nhớ hai quá. Nó nũng Ngày đầu tiên đi học sao rồi Mon?- Cũng tạm ổn, nhưng mà Mon không thích ở đây, hai tìm cách cứu Mon với. Mon cố gắng đi, để từ từ hai thuyết phục ba Dạ, hai ăn tối chưa?- Ăn rồi, mà không có Mon hai ăn không Hai ăn nhiều vô, mai mốt gặp mà thấy ốm đi là chết với Mon anh em nói chuyện cả buổi như lâu lắm rồi chưa gặp nhau vậy, làm Thanh Ngân cũng tò Bạn nói chuyện với ai thế?

nhóc con khi nào em mới lớn đây hả