Cứ đến dịp Trung thu, phố Hàng Mã (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) lại tấp nập kẻ bán người mua. Theo ghi nhận tại tuyến phố được coi là chợ đồ chơi lớn nhất Hà Nội những ngày vừa qua, đồ chơi truyền thống gần như "vắng bóng". Anh Hoàng Cao Duy (trú tại Tân Mai, Hà
Công trìnhThe Classic Chinese Novel: A Critical IntroductioncủaHạ Chí Thanh2>trên thực tế chính là cuốn sách ra mắt "ngũ đại kinh điển danh tác" của đái thuyết cổ xưa Trung Quốc. Vào đóThủy hử truyện,Tam Quốc diễn nghĩa,Tây du kí,Kim Bình Maiđược Hạ Chí Thanh call là "Minh
MC Minh Thiện hân hạnh gửi đến quý bị các bạn truyện ma pháp sư Ma Y Nhất Mạch của tác giả Đả Nhãn. Truyện Cổ Phật Giáo Đường xưa mây trắng p9 cát bụi hồng trần tam sinh nhất mộng tony tv mới nhất cát bụi hồng trần phim tâm lý tình cảm trung quốc mới nhất
Trung Quốc hỗ trợ nhóm Shugden nhằm bôi nhọ hình ảnh Đức Đạt Lai Lạt Ma. 15/03/2016 12:11:00 Chân Diệu Mỹ,Tịnh Thủy chuyển ngữ. Đã đọc: 1453 Cỡ chữ: Phong trào Dorje Shugden đã nhận sự hỗ trợ bí mật của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chiến dịch chung của họ nhằm hạ uy
Mặc dù những chiến tích hào hùng của cha ông ngày xưa vẫn được phát đi phát lại, nhưng chính phủ liên bang và đế quốc lại không hề lạc quan về tương lai của nhân loại. Trình Tống cho rằng bản thân hôm nay phải chôn thây trong miệng nó rồi, cậu tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Chính khối khí hận vì ghen tị này qua nghìn năm chờ đợi, cuối cùng đã được tà linh tuyển chọn, để cho nó chuyển sinh thành Giang Trạch Dân đầu sỏ của Trung Cộng, và còn trở thành kẻ tội phạm đầu sỏ bức hại Pháp Luân Đại Pháp "Chân-Thiện-Nhẫn". "Hận" là một chủng vật chất.
0kxs. Như các bạn đã biết, Trung Quốc là một đất nước nổi tiếng về viết truyện như tiểu thuyết, tiên hiệp hay ngôn tình nhưng những truyện kinh dị cũng càng ngày được biết đến và cuốn hút rất nhiều fan. Vì vậy, mình đã tập hợp những cuốn tiểu thuyết kinh dị hay để các bạn cùng đọc, cũng như cho những bạn thích trải nghiệm cảm giác rùng rợn, đáng TÌM XÁCTác giả Lạc Lâm LangThể loại Dài kỳ, hiện đại, kinh dị, trinh thám, dị trạng Hoàn 1918 chương + Đang ra ngoại truyệnVào năm 1907 đã có một nhà khoa học phương Tây từng làm một thí nghiệm, kết quả ông phát hiện trọng lượng của con người sau khi chết sẽ nhẹ đi 21 gram, đây chính là cái được gọi là “trọng lượng của linh hồn”.Nhưng còn về phương diện tâm linh thì người chú họ là thầy pháp của tôi đã từng nói rằng “Sau khi chết, hồn phách sẽ rời khỏi thân thể, mà phần hồn phách này chỉ nặng có 4 chỉ”. Theo quy đổi thông thường thì 1 chỉ tương đương với 5 gram. Vậy vấn đề chính là Vì sao “trọng lượng linh hồn” của phương Đông lại kém phương Tây 1 gram? Phải mất nhiều năm sau tôi mới hiểu được lý do…Thực ra, 1 gram trọng lượng kia sẽ bám vào người hoặc vật mà hồn phách ấy quan tâm nhất khi còn sống. Và 1 gram tàn hồn này là nơi lưu trữ những ký ức quan trọng nhất của người đó, ví dụ như khoảnh khắc trước khi chết!Đây cũng chính là lý do giải thích cho việc Vì sao có rất nhiều quỷ hồn lang thang nơi dương thế đã nhiều năm, nhưng vẫn không biết mình đã chết như thế nào?! Thậm chí, còn quên đi người mình yêu và hận nhất khi còn sống…Tôi tên là Trương Tiến Bảo, hiện đang là một “Người Tìm Xác”…Nếu bạn muốn biết rõ hơn về nội dung truyện có thể đọc tại đây “REVIEW” hoặc tự mình khám phá trong “NGƯỜI TÌM XÁC”TẶC MIÊUTác giả Thiên Hạ Bá XướngThể loại Kinh dị, huyền huyễn, ma trạng HoànVăn ánLại một tác phẩm nữa của Thiên Hạ Bá Xướng – tác giả của series truyện “Ma Thổi Đèn” hấp là những câu chuyện li kì khác thường, nhưng lại được nói đến trong phương diện hoàn toàn khác, một câu chuyện liên quan đến mèo…Cuối triều nhà Thanh, quân Thái Bình Thiên Quốc nổi Tiểu Biện – gã du thủ du thực làng Kim Quang, tình cờ lạc bước vào ngôi mộ hoang của Qúy phi tiền triều, gặp được bậc kỳ nhân, lại được truyền cho kỳ thư – dạy môn xem tướng mèo, tướng chó đã thất truyền từ nhiều đời trước. Cũng từ đó, hắn bị cuốn vào dòng chảy cuồn cuộn của lịch một kẻ khố rách áo ôm, Trương Tiểu Biện bỗng dưng trở thành bậc anh hùng của thành Linh Châu, giúp quan trên phá các vụ án lớn, trừ bọn yêu đạo gây họa trong thành, thống lĩnh “Nhạn Doanh” chiến đấu với quân Thái Bình Thiên Quốc… mỗi lần ngộ hiểm đều có linh miêu tương trợ vượt qua nguy lũ “Tặc Miêu” thần bí ấy, liệu có thực sự mang vinh hoa phú quý đến cho Trương Tiểu Biện như vị kỳ nhân kia đã nói? Hay tất cả chỉ là một cái bẫy lớn đã được bí mật giăng sẵn để chờ hắn bước vào?Mời các bạn hãy tự mình khám phá tại đây “TẶC MIÊU”ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾTTác giả Qủy Cổ NữThể loại Kinh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột nhóm thanh niên đi du lịch đến thắng cảnh Tân Thường Cóc, nơi có hang Thập Tịch đặt những cổ quan tài treo huyền bí. Trước khi vào hang, họ đã được nghe lời tiên tri rùng rợn của một nhân vật bí hiểm, nhưng họ vẫn khăng khăng phải vào tham quan hang này. Bi kịch đã xảy ra, lời tiên tri chẳng khác gì một lời nguyền, những cái chết lần lượt đến với thành viên trong nhóm là cô gái Mạnh Tư Dao vốn rất hiếu kỳ và không bao giờ tin vào những chuyện tà ma, đã kiên quyết vào tham quan hang Thập Tịch, do đó đã phải rất cắn rứt và tự trách mình. Hàng loạt những hiện tượng quái dị và kinh hãi đã xảy ra xung quanh Tư Dao, khiến cô không thể tự chủ để rồi bước vào con đường đầy nguy hiểm, khám phá những điều thần Dao trải qua bao mối hiểm nguy suýt chết, cô đã tìm ra bí mật nằm trong cỗ quan tài treo rỉ máu ở trong hang Thập Tịch. Những tưởng từ nay mình sẽ thoát khỏi những cơn ác mộng, thì thần chết – luôn mặc chiếc áo mưa, không bao giờ lộ mặt – lại thâm hiểm tuyên bố lời tiên tri rùng rợn Ác mộng của ngươi mới chỉ bắt đầu…Những ngôi mộ cổ được lớp lớp dây leo xanh tốt bao phủ, những cỗ quan tài treo trên cao chứa đựng những điều kỳ dị, những giọt máu tươi rơi xuống từ bầu trời xanh ngắt. Mỗi vụ án mạng đều gắn với một u linh. Hắn là ai?Các bạn hãy tự mình tìm ra câu trả lời trong “ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT”LÁ CỜ MATác giả Na ĐaThể loại Linh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột lá cờ thần bí giúp khu nhà ba tầng thoát khỏi trận oanh tạc mưa bom bão đạn của quân loạt cái chết bí ẩn không rõ nguyên mộ của Tào Tháo với những ám thị cổ xưa và chết nghi ngờ về sự kiện xảy ra 67 năm trước, những huyền cơ lịch sử được giấu kín từ hơn hai ngàn năm, truyền thuyết ly kỳ về lá cờ ma và người ba mắt…Liệu đáp án cho ẩn số có phải là cái chết?Mời các bạn đón đọc tại đây “LÁ CỜ MA”RẠP CHIẾU PHIM KINH DỊTác giả Hắc Sắc Hỏa ChủngThể loại Kinh dị, huyền huyễnTình trạng Đang cập nhậtVăn ánDiệp Tưởng – một nhân viên làm công ăn lương như bao người, một ngày nọ sau khi kết thúc ca đêm, trong hành lang hắc ám, hắn đã nhặt được một tấm tờ rơi phim kinh dị…“Rạp Chiếu Phim Kinh Dị” đưa ra một gợi ý nhỏ Nếu bạn nhặt được một tờ rơi phim kinh dị của “Rạp Chiếu Phim Địa Ngục”, bạn sẽ phát hiện ra tên của mình xuất hiện trong danh sách các diễn viên phim kinh dị! Không những thế, bạn sẽ bị bắt buộc tham gia bộ phim đó. Sắm vai một nhân vật trong đó, bạn nhất thiết phải tuân theo yêu cầu của kịch bản sự phát triển của tình tiết phim, những nguyền rủa kỳ quái khiến người ta rợn tóc gáy, không nơi nào là không có quỷ ảnh âm u, tất cả sẽ cùng xuất hiện. Hành lang hắc ám, phòng giữ xác yên ắng đến rợn người, bạn không thể không tiếp tục đóng lần lượt từng bộ phim. Có đôi khi, bạn là nhân vật chính, cũng có lúc bạn chỉ là một diễn viên phụ. Chỉ khi tích góp đủ vé chuộc cái chết, bạn mới có thể thoát ly “Rạp Chiếu Phim Địa Ngục”Cùng đồng hành với Diệp Tưởng trong câu chuyện “RẠP CHIẾU PHIM KINH DỊ” này nhé!ĐỀ THI ĐẪM MÁUTác giả Lôi MễThể loại Kinh dị, trinh thámTình trạng HoànVăn ánMột tên sát thủ có sở thích uống chất hỗn hợp máu nạn nhân với sữa tươi, hắn có căn bệnh gì đặc biệt hay là con quỷ hút máu bất tử nghìn năm trong truyền thuyết?Trong thành phố C liên tiếp xảy ra 4 vụ cưỡng hiếp giết người, nạn nhân đều là những cô gái trí thức từ 25 – 35 tuổi, đây rốt cuộc là giết người trả thù hay đơn giản là cưỡng dâm?Hàng loạt cái chết bí ẩn thảm khốc của những người sống trong trường Đại học J liên tiếp xảy ra. Ở hiện trường vụ án, hung thủ đều để lại gợi ý cho vụ án tiếp theo, nhằm mục đích gì?Trong hàng loạt các vụ án ly kỳ khiến cảnh sát bàng hoàng bó tay, Phương Mộc trầm mặc kiệm lời đột nhiên bị cảnh sát lôi vào cuộc. Tên ác quỷ giấu mặt lần lượt giết hại những người bạn của cậu, vì sao? Khi câu trả lời được vén màn bí mật, thì đề thi tàn khốc đã bị tích 5 dấu X đẫm máu. Một cuộc đấu trí so tài khốc liệt đầy kịch tính nổ ra… Ai sẽ là người thắng cuộc?!“Đề Thi Đẫm Máu” phải nói là có thể dùng 2 chữ để hình dung, đó là Đáng sợ!! Chúc các bạn đọc truyện vui và cũng bị ám ảnh trong một thời gian giống như ad Subscribe to Tiên Hiệp Ký / Truyện Ma / Truyện Đô Thị Get the latest posts delivered right to your inbox Great! Check your inbox and click the link to confirm your subscription. Please enter a valid email address!
Những ai đã từng một mình tha hương mới thấm được cảm giác cô độc nơi xứ người thế nào. Đặc biệt là mùa đông, lạnh thấu buốt vào cả trong tim. Ra đến đường trời lạnh vắng tanh. Em men bám theo hàng cây ven đường, lúc nào mệt quá thì dựa vào gốc cây ngồi nghỉ, gió thổi lạnh từng cơn, cây cối rụng hết lá làm cảnh vật càng thêm tiêu điều. Mỗi lần thấy ai là phụ nữ xách túi đồ đi qua là thấy tủi thân ghê gớm. Trong đầu tưởng tượng ra cảnh các bà, các mẹ đó đi chợ đem đồ ăn về chuẩn bị bữa cơm nóng hổi cho chồng cho con, cả nhà quây quần bên mâm cơm thật là ấm áp biết bao. Còn mình thì thui thủi một mình, không người thân, không bạn bè, giờ có nằm xuống đây chắc cũng chẳng ai biết mình là ai. Nghĩ đến đây em càng quyết tâm hơn, cần cố gắng hơn nữa, mệt cũng phải cố và cũng vì mình chỉ có một mình ở đây, mình mà không cố thì chả ai cố thay cho mình cả. Cuối cùng thì em cũng đến được chợ, chợ dân sinh cũng giống bên mình ấy ạ. Mua được hơn 1 cân thịt bò, 2 kg khoai tây, vài củ cà rốt. Định mua thêm ít gạo nhưng sợ xách về ko nổi nên thôi. Xách có tý đồ thế thôi mà lúc đó cảm giác như trĩu cả vai xuống vậy. Hành trình đi về nghĩ đến đã oải, thêm đống đồ lại phải leo cầu thang lên 7 tầng lầu nữa chứ, nhưng kệ, đến đâu thì đến, cứ đi thôi. Trên đường về em phải ngồi dựa gốc cây nghỉ 3 lần, trong đó có 1 lần ngồi tựa gốc cây xong, gió thiu thiu thổi, rồi cứ lịm dần lúc nào không hay, một lúc sau thì tỉnh dậy, vẫn chỉ có mình mình, túi đồ còn nguyên, lại đứng dậy đi tiếp. Về đến khu tập thể nghĩ đến cảnh leo 7 tầng cầu thang không biết mình leo nổi không, em tự nhủ, cứ leo 2 tầng nghỉ một lần thể nào cũng đến nơi. Vậy là leo, leo một mạch luôn không nghỉ, cũng vì đói quá, tay sách đống đồ ăn, cứ nghĩ tới cảnh phủ phê đánh chén là sướng rơn rồi. Về đến phòng, em vứt đồ đấy, ngồi ghế sofa nghỉ, thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã hơn 2h trưa. Vội lục tục lôi đồ ra chuẩn bị. Nước từ vòi lạnh ghê người, vừa chạm vào cái đã rụt tay lại ngay, cái lạnh từ tay nó lan buốt lên tận cổ rồi đầu làm căng cứng cả thái dương. Em đổ tất thịt lẫn khoai tây, cà rốt vào nồi cơm điện rồi cắm để đấy, chui vào giường nằm, ngủ luôn một mạch đến chiều. Lúc dậy thì trời tối xẩm, mở vung ra, sao mà cái mùi thức ăn thơm đến thế, cái nóng tỏa ra phả hơi ấm cả mặt lẫn ruột gan. Em chơi luôn 2 bát. Thịt ninh cũng mềm, khoai tây bở nên dễ nuốt không phải nhai nhiều. Ăn xong ngồi nghĩ vẩn vơ lại sợ. Sợ đến tối khuya, sợ cái cảnh trời đang dần tối sẫm lại. Nhưng không còn sợ chết nhiều nữa, vì biết mình sống rồi. Tối hôm đấy 8h là em đã trong chăn rồi, nhắm mắt lại cố ngủ mãi mà ko được. Thế nào mà đến 10h hơn đói quá lại mò dậy ăn tiếp. Ăn xong no quá ngồi phòng khách vừa nhìn đồng hồ kim chỉ giờ nhích dần về số 11 càng run tợn. Thế nên ngồi nghỉ lúc em chui luôn vào chăn chùm kín mít. Mà cái kiểu cố mà ngủ thì càng khó ngủ, cũng một phần vì no nữa, tràn trọc mãi. Đến khuya tò mò quá mà không giám hé chăn ra. Đợi mãi mà thằng tý hon kia chả đến, không thấy nhảy nhót gì cả. Đợi lâu căng thẳng đầu óc quá, em liều mở chăn ra thì… Ối giờ ơi! Con chó vẫn ngồi y chỗ cũ, mắt ngước nên nhìn thẳng mặt mình, rửng rưng chả biểu lộ thái độ gì cả. Còn góc nhà thì ông già vẫn đứng đấy, cũng lặng lẽ không nhúc nhích chỉ nhìn về phía em một cách như là chăm chú lắm. Em trùm chăn lại, rồi lại hé ra nhìn mấy lần, vẫn vậy. Em đánh liều hở hẳn chăn ra nhìn kĩ hai thực thể đó. Đầu tiên là ông già, lưng hơi còng, nhưng dáng vẻ chẳng có gì là có ác ý đe dọa cả, có vẻ ông ấy lưng còng nhưng đứng đấy không cần gậy chống gì cả. Còn con chó, vì nó màu trắng lại ở ngay gần nên em nhìn rõ hơn. Kiểu giống chó ta nhưng còn nhỏ, tầm 4,5 tháng tuổi, bé như bắp đùi. Nó hôm nay cứ ngồi yên một tư thế không đổi nghểnh cổ nhìn. Nhìn chán em lại đắp chăn ngủ tiếp. Ngủ luôn một mạch đến sáng không mộng mị gì. Cái nồi canh hầm đấy em ăn hơn 2 ngày mới hết. Đúng là đói ăn gì cũng ngon. Ngay sáng hôm sau sức khỏe đỡ hơn, em gọi điện về cho gia đình. Mẹ với em gái trách em sao hơn tuần mà ko gọi về. Em thông báo vắn tắt tình hình tất nhiên là dấu nhẹm chuyện ma mãnh. Chiều hôm đó lại sức, em ra trạm y tế gần đó khám. Nói được 2 câu “tôi bị bệnh, tôi là người Việt Nam” là hết. Bác sĩ với y tá nhiệt tình lắm, bắt ở lại truyền dịch, lần đầu tiên từ khi ốm lại cảm thấy ấm áp tình người nên cảm động lắm. Cô bé y tá còn trêu em nữa, nhưng mình chả hiểu gì cả. Cô ấy cứ đứng ở cửa phòng vừa hát vừa nghịch điện thoại và cũng để trông em nữa. Cả phòng bệnh có 6 giường mà mỗi mình em nằm. Truyền hơn 2 tiếng thì xong. Bác sĩ cho thuốc bảo đem về uống, hẹn mai lại qua truyền tiếp. Bà bác sĩ nói mãi mà em ko hiểu, phải dùng cả tay ra hiệu và cơm vào miệng rồi bảo sau nhé, ý là uống sau ăn. Tối hôm đó em lại lên giường sớm lại nhìn kim đồng hồ nhích dần, lại chờ đợi thời khắc nó tới. Thế mà tối đó chả có gì xảy ra cả. Em đợi đến hơn 1h vẫn chả thấy gì. Cả mấy hôm sau cũng thế, yên ắng lạ thường. Nhưng cái âm thanh trong đầu em thì lại xuất hiện “người ở tro, sức khỏe đã đỡ chưa? / 住宿人,身体好了没. 1 tuần liền ngày nào em đi truyền dịch, sức khỏe đỡ hơn, thậm chí có thể đạp xe đi học được. Đến lớp thầy giáo ái ngại nhìn em bảo ” Cậu bị bệnh rồi, đi khám bác sĩ đi” Em trả lời “Em khám rồi, bác sĩ cũng cho thuốc rồi”. Thày lại bảo “Nhìn cậu chưa khỏe hẳn đâu, thôi về nghỉ đi, khỏe hẳn rồi hãy đến lớp”. Em lại lóc cóc đạp xe về. Từ nhà đến trường cách khoảng 6 km. Tất nhiên về nhà thì buồn bỏ bu nên em vào thẳng luôn quán net, tối khuya mới về. Cho đến lúc này sau vài ngày không thấy ông già và con chó trắng xuất hiện nữa, em càng tin rằng mình bị ảo giác do ở một mình, do ốm mệt. Đó là phản ứng của trí não khi mình quá cô đơn mà thôi. Nên em cũng mặc kệ cái giọng nói trong đầu với những câu hỏi đi hỏi lại nhàm chán. Đúng lúc đấy thằng bạn em nó rủ về ở chung cùng nó. Nói thật là cũng ko thân lắm, nó ở với bạn gái nữa nên em cũng ngại. Thực ra thì cũng vì hết tiền nên nó mới rủ em ở cùng, nó vừa chuyển nhà, đóng tiền nhà với tiền cọc xong thì hết tiền. Rủ em về ở cùng để chia tiền nhà thì cũng có thêm 1 khoản. Em vì ngại nên suy nghĩ mấy ngày mới đồng ý, cũng vì ở một mình thì buồn lắm, mà cũng ghê nữa, ốm phát nữa nằm đấy thì ai chăm. Rồi bọn kia mà kéo đến nữa thì làm sao, còn tiền nhà, tiền cọc nữa, bỏ là mất. Cuối cùng thì em cũng chuyển nhà, bỏ cọc, bỏ luôn hơn 2 tháng tiền nhà. Trước mấy hôm chuyển đi, cái giọng nói trong đầu em xuất hiện, nhưng lại hỏi “người ở trọ, cậu muốn rời đi à” rồi ” người ở trọ, cậu không thích ở đây nữa sao”. Đặc biệt mấy hôm cuối cùng trong đầu em luôn xuất hiện một dãy số là ngày 2x tháng 6 em ko nhớ rõ ngày bao nhiêu, 25 hay 27 gì đó, và giọng nói đó bảo em hãy ghi nhớ kĩ ngày đó. Lúc đó là tháng 11 gần cuối năm. Hôm dọn nhà chuyển đi, tự nhiên có một cảm giác lưu luyến khó tả, kiểu như mình sắp xa cách một người thân nào đó, nhưng em cũng chỉ nghĩ, mình ở lâu 1 mình nên sinh ra đa cảm thôi. Em dọn về ở với bạn hơn 1 tháng đến lúc được nghỉ tết. Đúng là vui, vui vô cùng luôn. Nhưng thỉnh thoảng lại xảy ra va chạm, bạn em ghen bóng ghen gió nên em quyết ở cùng nốt đến lúc về ra tết sang thì lại chuyển nhà tiếp. Mọi chuyện có lẽ thế là xong, cho đến khi về đến Việt Nam, lúc đó em mới ngồi kể lại cho Mẹ và em gái tất cả mọi chuyện kể cả chuyện em vì quá cô đơn và mệt nên hoang tưởng ra ma quỷ như thế nào. Ai ngờ, nghe xong, Mẹ em im lặng trầm ngâm không nói gì. Còn con em gái thì kể cho em một chuyện làm em tin rằng, tất cả những chuyện xảy ra ở căn nhà đó không phải do em tưởng tượng ra, em không bị hoang tưởng, nó có thật. Trong thời gian em bị ốm bên kia thì ở nhà cũng có chuyện. Em gái em thường xuyên bị đau đầu mất ngủ, rồi cũng bị tự nhiên giữa đêm tỉnh giấc bởi những động chạm ở chân. Chính là cái thằng tí hon đấy ạ. Cách gọi thằng tí hon là do em gái em gọi chứ em trước đó toàn gọi là quỷ lùn. Nó bị mấy hôm liền, khí sắc xa sút hẳn đi làm Mẹ em lo lắm. Tính con gái em cũng lì, bị mấy hôm mà để Mẹ em gặng hỏi mới nói cứ tưởng nó thất tình. Mẹ em đưa em gái em vào bác trưởng để hỏi xem sự tình thế nào. Về bác trưởng em thì ông là một thầy cúng, con nhang đệ tử cũng đông, trong số đệ tử thậm chí có cả vk của quan thượng thư bộ binh nữa. Nhưng với nhà em thì bụt chùa nhà không thiêng vì bà nhà em theo phật nên hai người nói cứ nói chuyện lễ bái là sinh chuyện. Bác trưởng em nghe kể xong nghĩ một lúc thì liền lên bàn thờ gia tiên vái tạ rồi lấy mấy miếng âm dương em ko biết nên gọi như thế nào để xin quẻ. Xin xong bác bảo với 2 Mẹ con”không phải lo, người nhà mình đấy. Vào được nhà mình thì chỉ có người nhà mình thôi, lúc nãy anh nghe em kể thì cũng đoán ra rồi nên khấn xin âm dương các cụ nhà mình, cả mấy lần đều xác nhận là đúng. Là cái ún nó về thăm nhà thăm Mẹ, thăm em nó thôi. Nó đi lúc còn bé, nên bây giờ vẫn là trẻ con, về nhà thấy người nhà nên vui nhảy mừng lên thôi. Nếu không thích, thấy khó chịu thì cứ bảo đừng trêu em là được”. Em gái em về làm đúng như Bác bảo thì từ đấy hết thấy chị Ún về nữa. Giờ nghe em kể chuyện, Mẹ em lặng người không nói gì, thời gian như đọng lại. Em phá vỡ sự im lặng bảo “con nghĩ Mẹ nên thắp hương cho chị”. Mẹ em lặng lẽ lên lầu lấy gói hương bảo em ra sân thắp cho chị, còn Mẹ lên thắp hương trên ban thờ phật trên tầng. Đó cũng là lần đầu tiên nhà em thắp hương cho chị. Tết qua nhanh, em lại sang trường nhập học tiếp. Lần này sang em ở cùng một bạn mới. Nói qua về bạn này, tạm gọi là S. S là một thằng sĩ gái, bốc đồng và chém gió thì thành thần. Mới sang được hơn 2 tháng mà nó đã tiêu hết tiền đem sang nên đói. Tính em thì chắt chiu, mới sang em đã mua một đống phiếu ăn để dành còn S thì tiêu vô tội vạ. Nơi ở mới của em là ký túc xá tư chứ không phải của trường. Giờ giấc thoải mái và trai gái thì ở lẫn lộn. Phòng em có 6 giường, nhưng chỉ có 5 người ở, em, S, hai đứa TQ và đứa bạn gái của 1 trong 2 thằng TQ. Thực ra là đứa con gái kia ở chui, chứ ban quản lý cấm trai gái chung phòng. Có lần em ngủ trưa trong phòng, lúc tỉnh giật mở mắt ra thì thấy đứa con gái kia đang đứng cuối giường nhìn em, thân trên lõa lồ để lộ cặp nhũ hoa căng tròn. Em nhìn quanh bất chợt phát hiện ra trong phòng chỉ còn mỗi mình với nó. Suy nghĩ không đến 1s, em nhẹ nhàng kéo chăn lên che mặt ngủ tiếp coi như chưa nhìn thấy gì. Về S, do tính tiêu pha bạt mạng nên sớm lâm vào cảnh đói kém, thế nên cứ đến giờ ăn em đi đâu là nó đi theo đấy. Thế nên đến giữa tháng 6 thì cả 2 thằng ở tình trạng chung như nhau. Chẳng biết bằng cách nào ngay lúc đấy, S nó kiếm được chân bán hàng ở hội chợ, em thì tiếng vẫn bập bõm nên ở nhà. Thằng này khi có tiền thì đi luôn mấy ngày không thấy mặt, làm em ở nhà đói vàng mắt, cả ngày không có gì vào mồm, lục khắp nơi được 1 tệ mua được 4 cái màn thầu bột hấp, vèo cái chén hết luôn. Tối hôm đó vừa nằm vừa chửi thằng S khốn nạn. Ngày hôm sau cũng thế, cả ngày không thấy S đâu, cả ngày chỉ có đi học về nằm ngủ ngay mà vẫn cứ đói. Tối lại lục ngăn kéo, ba lô, túi áo các kiểu được nhõn 5 hào, mua đc 2 cái màn thầu cầm hơi vừa ăn vừa rủa bọn vong ân, ăn cháo đá bát. Còn hơn 3 tuần nữa là hết kì học mà thế này biết trụ được mấy ngày. Chạy sang phòng bên cạnh cũng có một anh người Việt mượn tiền, ông ấy đưa cho mỗi 100 tệ rồi đuổi khéo về, nhục như cờ hó. Thế nào mà lúc đấy em lại nghĩ đến chuyện về nhà. Hồi đó bọn em ko biết đến thẻ visa, sang đi học, thằng nào thằng đấy cầm xấp usd rồi sang ra ngân hàng đổi ra phố em học cách biên giới chỉ nửa ngày ngồi xe khách nên về cũng ko quá khó khăn. Nghĩ là làm, em quyết định hôm sau ra bến xe mua vé về. Chỉ cần về đến biên giới là tiêu tiền Việt được rồi. Thành phố này có 2 bến xe lớn là bến Đông và bến Tây. Thường mua vé về biên giới là ra bến Đông. Bến Tây nghe nói cũng bán nhưng chả thấy đứa Việt Nam nào ra mua ở đấy bao giờ. Sáng hôm sau em quyết định ra mua vé ở bến Tây, cũng vì hết tiền, ko còn tiền mua vé xe buýt nên đành liều thử đi bộ ra bến Tây xem có bán vé ko. Bến Tây so với chỗ em ở thì gần hơn, cách tầm 3 km nên em đi bộ được chứ bến Đông thì xa quá. Lúc đi bộ ra bến xe thì tự nhiên em cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ kiểu như có điều gì đó nguy hiểm sắp xảy đến với mình, nên em đi ngó trước ngó sau cẩn thận lắm, thấy xe to là tránh từ xa. Đến nơi mua vé hết 98 tệ, còn thừa 2 tệ, cũng chẳng dám tiêu gì. Đi bộ khát như thế mà nước cũng ko dám uống. Có vé rồi lại lóc cóc đi bộ về. Giờ xe chạy là 11h15 ngày hôm sau. Thế nên hôm sau học xong tiết đầu, em xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ vài hôm, nói về VN có việc, rồi lại cuốc bộ ra bến xe. Cả buổi sáng hôm đấy là một sự lo lắng mơ hồ khó tả, nó cứ bứt rứt trong người ko yên làm em ko biết có nên về hay không. Ra đến bến xe tất cả có 9 người đi cùng chuyến với em đang ngồi đợi ở đó. 11h30 mới có xe đến đón. Xe đón là 2 xe su cóc loại 6 chỗ . xe chở bọn em đến bến Đông để ghép xe thì xe chuyến 11h15 đã đi từ lâu rồi. Lại phải ngồi chờ chuyến 12h30. Cái cảnh ngồi chờ mà trong túi còn đúng 2 tệ, em tự nhủ sau này sẽ ko bao giờ tin người như thế nữa, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào phải lo cho mình trước tiên đã. Những thằng to mồm nói anh em với nhau phải sống thế này thế nọ nên tin. Tính cách như thế nào, ở lâu mới biết được. Rồi cũng đến lúc bọn em được lên xe. Lúc trên xe thì em cứ nghĩ mãi về cảm giác bất an của mình, cái cảm giác ấy cứ cuốn lấy làm em thậm chí nổi cáu cả với một chị gái Tàu ngồi ghế sau. Em gắt bà ấy “nói nhiều bất lịch sự quá”, chị gái im luôn. Xe đi được hơn tiếng thì thủng lốp phải dừng lại thay mất hơn tiếng bên đường. Em lên xe cố chợp mắt mà mãi không ngủ được. Đến lúc xe lăn bánh, được một lúc, em đang thiu thiu ngủ thì bác tài Ố lên một tiếng mọi người bỗng nhiên nhốn nháo cả lên. Xe đi chậm lại, lăn bánh từ từ tiến tới. Ngay phía bên trái đường, dưới ruộng là một chiếc xe khách bị lật ngửa chổng cả bốn vó lên trời. Từ mặt ruộng lên đến mặt đường phải cao đến 3m. Trên đường là thủ phạm, một con trâu bị gãy mất một sừng đang chảy máu trên đầu. Bác tài nói to “chuyến 11h15, là chuyến 11h15 đấy”. Mọi người bàn tán xôn xao. Phụ xe sau một cuộc điện thoại báo với mọi người, có người chết. Lúc đấy bất giác em chợt nhớ đến lời nhắc khi trước”nhớ kĩ ngày 2x tháng 6″. Em cẩn thận giở lại tờ vé xe, đó chính là ngày hôm nay.
Truyện ma Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Diệp Thiếu Dương vốn là một Mao Sơn tróc quỷ nhân, dũng cảm tiến vào đô thị, gặp người đấu người, gặp quỷ đấu quỷ, gặp yêu đấu yêu, gặp hồ đấu hồ...Tương tây Thi vương, Tà Thần bất tử, điệp tiên hung linh, tứ phương quỷ minh tinh nuôi tiểu qu... Đọc truyện
Những truyện ma đáng xem nhất Truyện ma hiện nay chủ yếu là các câu truyện ma có các tình huống máu me hoặc liên quan đến các tập tục cổ xưa, truyện ma dân gian, tà đạo thất truyền và thuật phong thủy trong văn hóa cổ Trung Quốc. Hãy cùng ALA xem qua những truyện ma hay nhất thể loại “Linh dị”, hay còn gọi đầy đủ là “tâm linh kinh dị”, có sự xuất hiện của các thế lực tâm linh siêu nhiên như âm hồn, quỷ, vong, tà vật, ma quái, oán chú, bùa phép... Kèm theo các tình tiết rùng rợn, gây ám ảnh, những cảnh kinh dị máu me... sẽ cùng lúc xuất hiện trong nội dung của truyện. Hiểu đơn giản là truyện linh SƠN TRÓC QUỶ NHÂN - THANH TỬ Truyện linh dị hay - Mao Sơn Tróc Quỷ NhânXuất thân là Thiên sư của phái Mao Sơn - một môn phái tu đạo có thật của Trung Quốc. Từ lúc sinh ra đã là tiên thiên linh thể, là truyền nhân của một trong Ngũ Đại Thiên Sư - Diệp Pháp Thiện nên con đường tu đạo của hắn phải nói là vô cùng thuận lợi và xuất duyên đến với Đạo môn cũng thực may mắn, bởi từ khi sinh ra đã bị người ta hạ pháp nhằm biến hắn thành anh quỷ. May sao gặp được lão đạo Thanh Vân Tử - cũng là sư phụ của hắn sau này ra tay giúp đỡ. Một phần vì trị thương một phần vì nhận thấy hắn có cơ duyên tu đạo nên mang về Mao Sơn chưa trị và truyền dạy pháp thuật, trở thành đệ tử chân truyền, tương lai là Chưởng môn nhân phái Mao truyện Mao Sơn tróc quỷ nhânNGƯỜI TÌM XÁC - LẠC LÂM LANG Top truyện linh dị hay“Người tìm xác” là tác phẩm khá mới nhưng chính cái mới ấy cũng thu hút người đọc đến với tác phẩm này. Với giọng văn ngắn gọn, xúc tích Lạc Lâm Lang khiến người đọc như cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của từng cái xác chết, cái không khí u ám của những vong hồn độc địa...Truyện xoay quanh nhân vật Trương Tiến Bảo, một người có khả năng thấy tàn hồn, cảm nhận được xác chết, cùng với đó là hành trình với công việc “Người tìm xác” vô cùng khó khăn, nhiều ly kỳ kịch tích của cậu và những người bạn đồng hành với truyện Người tìm xác - Lạc Lâm LangMA THỔI ĐÈN - THIÊN HẠ BÁ XƯỚNG Truyện linh dị thám hiểm - Ma thổi đènHồ Bát Nhất, quân nhân giải ngũ có cuốn bảo bối của ông nội; Tuyền béo, con nhà lính, súng bắn như chớp; Shirley Dương, nữ triệu phú Hoa kiều, cũng là cháu ngoại một tay trộm mộ lẫy lừng – chính là ba Mô kim hiệu uý đương người, ba động cơ, đã cùng dấn bước vào sa mạc hung hiểm hòng truy tìm toà thành cổ Tinh Tuyệt thần bí…Bản lĩnh có thừa, chỉ tiếc là, họ không biết được những lời nguyền đáng sợ nào đang đợi họ…Ma thổi đèn, cuốn kỳ thư về nghề trộm mộ, thật sự là một hiện tượng xuất bản ở Trung Quốc, được coi là Da Vinci Code và Tomb Raider ở nước này. Và đã mở ra cả một trào lưu ganh đua xuất bản tiểu thuyết và sách về mồ mả huyền thuật suốt mấy năm gần truyện Ma thổi đèn tại ĐÂYHỒ SƠ BÍ ẨN - KHỐ KỲ KỲ Truyện linh dị trinh thám hay - Hồ Sơ Bí ẨnTiểu thuyết trinh thám Hồ sơ bí ẩn là câu chuyện bao gồm rất nhiều Kỳ chỉ là một nhân viên bình thường ở Phòng Di Dời nhà ở. Nhiệm vụ của anh là đi đến các hộ gia đình ở Thôn Sáu Công Nông tuyên truyền, thương lượng về việc di dời. Trong đó có căn hộ số 6, tầng 6 – Văn phòng xử lýcác hiện tượng quái dị Thanh Diệp. Căn nhà đã bỏ trống nhiều năm, hoàn toàn không có người ở. Trong phòng có một tủ hồ sơ, trong tủ đựng đầy các văn kiện, file audio, không có chuyện gì xảy ra nếu Lâm Kỳ không đụng đến những bộ hồ sơ trong văn phòng kỳ lạ này. Và từ sau đó anh từ một người bình thường thế mà tự dưng lại mở được mắt âm dương, nhìn thấy ma quỷ, cảm nhận được sự siêu nhiên, nằm mơ thấy lời nhắn nhủ của người đã chết, mộng thay đổi được cảnh trong tương khuôn mặt không rõ ngũ quan, chỉ có một đôi mắt luôn xuất hiện ở những nơi có nước. Một chiếc nhẫn ma quái luôn xuất hiện trong phòng của một khách sạn trong lễ tình nhân. Một bộ kimono biết giết người. Hay một con mèo đen biết ăn hồn truyện tại VÀO NGÕ ÂM DƯƠNG - MỘC HỀ NƯƠNG Truyện linh dị hay 2021Trần Dương vào năm mười tám tuổi vì trên người âm khí quá nặng nên phải kết âm hôn với quỷ. Đến khi tốt nghiệp đại học vào năm hai mươi hai tuổi thì cậu nhận được công văn mời đến nhận chức ở xã khu. Thế là cậu mang theo bài vị của ông xã ở lại thủ truyện tại ĐÂY Tags Truyện ma hay Tiểu thuyết linh dị hay Xông vào ngõ âm dương Hồ sơ bí ẩn Người tìm xác Ma thổi đèn Mao Sơn tróc quỷ nhân ← Cũ hơn Mới hơn → Các bài viết liên quan
Nhìn ở góc độ nhân vật lịch sử, môn học lịch sử góp phần giáo dục nhân cách học sinh bằng cách đưa ra những tấm gương. Cuốn sách này cũng đi theo hướng ấy, 101 câu chuyện là 101 tấm gương thời xưa để người thời nay soi mình vào học tập, về tinh thần xả thân vì nước, về tinh thần dân tộc, về lòng nghĩa hiệp, về sự chính trực, liêm khiết, về lòng thương người, về đạo hiếu, về tinh thần say mê ham học…Những tấm gương ấy tỏa sáng trên nhiều lĩnh vực quân sự, hàng hải, khoa học – kỹ thuật, văn học, y học, ngoại giao, dạy – học, buôn bán…Tất nhiên, bên cạnh 101 tấm gương sáng ấy, cũng có rất nhiều những “bóng đen” tiêu biểu cho cái ác, sự đố kị hằn thù, tính cách tham lam tàn ác… ó cũng là những bài học để con người nhận rõ được cái ác mà đấu tranh loại trừ và tránh xa giả đã tập trung đi sâu vào nghệ thuật xây dựng nhân vật văn học, với một điểm tựa vững chắc là lịch sử. Có thể hình dung, nhân vật ở đây có xương cốt lịch sử được bồi đắp bằng thịt da văn học, tạo cho những câu chuyện vừa có hạt nhân sự thật, vừa có sự hư cấu, tưởng kể chuyện đã rất chú trọng tạo không khí truyện, một không khí của ngày xưa. Vì thế mà cách mở đầu ở mỗi truyện gần với truyện cổ dân gian “Truyện dân gian kể rằng…” Tướng quân Cao Lỗ, “Tương truyền…” Lý Ông Trọng…, “Dân làng Nam Nguyễn kể rằng…” Hai Bà Trưng…. Những lời mở đầu như vậy tạo tâm thế cho người đọc dần đi vào không khí huyền thoại của truyện – những huyền thoại dân gian. Bối cảnh của mỗi truyện được dựng lên thường bởi hai yếu tố, hoàn cảnh của thời đại nhân vật đã sống và tiểu sử nhân vật. Bối cảnh này thường là sự thật lịch sử, nêu sự thật để gây lòng tin nơi bạn đọc đây là truyện thật lịch sử “Phùng Hưng sinh ngày 25-11 năm Canh Tý tức 5-1-761 tại ường Lâm nay thuộc huyện Ba Vì, tỉnh Hà Tây…” Bố Cái ại vương. Nhưng, khi xây dựng cấu trúc nhân vật nhà văn luôn đẩy nhân vật tới tầm kích huyền thoại, nhân vật vừa có vẻ đẹp lung linh huyền ảo của thần thoại vừa mang nét kỳ vĩ, hoành tráng của sử thi “Lê Hoàn mắt phượng, miệng rồng, dáng đi như beo, như cọp, binh thư, kinh sử làu làu…” Từ cậu bé ở chùa đến ại Hành hoàng đế. “Ông có sức khỏe phi thường… có sức đánh được cọp, vật nổi trâu, cõng thuyền nặng đi hàng chục dặm” Bố Cái ại vương… Nét khác thường của nhân vật không phải là sự siêu nhân, huyền bí mà luôn gắn liền lợi ích, với vận mệnh cộng đồng, quốc gia. Một điểm đáng chú ý nữa ở tập truyện là cách sử dụng ngôn ngữ văn học khá tinh tế. Cũng là một sự tương ứng cần thiết, người kể chuyện như muốn bao bọc tầm kích huyền thoại của nhân vật bằng một thứ ngôn ngữ nhẹ nhàng, trong sáng, đậm mầu sắc huyền thoại, giàu chất thơ. Kể chuyện ngày xưa tất phải dùng ngôn ngữ thời xưa để tạo dựng không khí, nhưng tập sách rất chừng mực trong việc dùng từ cổ, từ Hán Việt, nếu có dùng cũng dịch nghĩa rõ ràng, dễ hiểu. Mỗi câu chuyện cũng không quá dài, có truyện chỉ chiếm hai, ba trang sách, nhờ người biên soạn chọn lọc những hành động tiêu biểu nhất để khái quát tính cách nhân vật. Do vậy, bạn đọc, nhất là bạn đọc nhỏ tuổi sẽ dễ nhớ, dễ kể lại cốt truyện. Các câu chuyện được sắp xếp theo trật tự thời gian nên tính hệ thống của văn bản, tính lô-gíc của các sự kiện được tôn trọng. “101 chuyện xưa – tích cũ” của ặng Việt Thủy không chỉ là những chuyện xưa tích cũ ở Việt Nam mà còn có cả chuyện xưa tích cũ bên Trung Quốc – một vùng văn hóa vốn gần gũi, thân thuộc với văn hóa Việt Nam. Tập truyện phong phú về đề tài, đa dạng về nhân vật, về các thời kỳ lịch sử, về các vùng đất, về phong tục… Tất cả những điều ấy đã góp phần tạo nên một gương mặt riêng, hấp dẫn của tập sách được biên soạn công phu, kỹ lưỡng. TS NGUYỄN THANH TÚ
truyện ma trung quốc xưa