Mưa Ở Phía Tây , chương 21 của tác giả Tháng Năm Ngải Thảo cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Truyện Kiều cũng là tác phẩm được viết và đóng thành quyển sách nặng nhất ở Việt Nam do nhà thư pháp Nguyệt Đình thực hiện. Truyện nặng 50 kg, làm trên trên khổ giấy 1 m × 1,6 m và hiện được trưng bày tại Khu di tích Nguyễn Du huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Tóm tắt truyện. Edit: Heo con yêu yêu. Thể loại: Hiện đại, Cán bộ cao cấp, cưới trước yêu sau. Nhân vật chính: Quý Hân Nhiên, Đỗ Trường Luân. Liệu một cuộc hôn nhân ngay từ khi bắt đầu đã không phải vì yêu mới lấy nhau, Cuộc hôn nhân vốn tỉnh tỉnh mê mê rốt cuộc đã có gì thay đổi? Nhưng vấn đề mấu chốt là Hân Nhiên lại không có hứng thú với chuyện này. Năm tốt nghiệp đại học, cô dẫn về một cậu bạn, nói là bạn trai. Quý Kiến Đông sống chết không đồng ý, hai cha con cãi cọ một hồi, Hân Nhiên tuyên bố sẽ cùng cậu bạn kia xuống phương nam sống. Ở phía Tây châu Âu có mưa nhiều hơn và có khí hậu ấm áp hơn phía Đông châu Âu là do: -Phía Tây Châu Âu: +Chịu ảnh hưởng bởi dòng biển nóng Bắc Đại Tây Dương và gió Tây Ôn Đới =>ở phía Tây châu âu sẽ phát triển môi trường khí hậu ôn đới hải dương (mùa đông Mưa ở phía tây. Mùng 5 Đỗ Trường Luân có việc, vốn định đến thành phố D thăm ông bà ngoại nhưng vì năm nay nhà cậu không về nên đã đón ông bà qua Bắc Kinh chơi vì thế bọn họ quyết định chiều mùng 3 sẽ về Vân Hải. Thượng Mai chuẩn bị cho bọn họ rất nhiều đồ: "Những cái này mang về cho cha mẹ con, nhớ gửi lời hỏi thăm thông gia cho mẹ". of3c. Edit Heo con yêu yêuThể loại Hiện đại, Cán bộ cao cấp, cưới trước yêu sauNhân vật chính Quý Hân Nhiên, Đỗ Trường LuânLiệu một cuộc hôn nhân ngay từ khi bắt đầu đã không phải vì yêu mới lấy nhau,Cuộc hôn nhân vốn tỉnh tỉnh mê mê rốt cuộc đã có gì thay đổi?Tùy tiện mà vẽ ra những nét nguệch ngoạc trong vô thức 13 lượt thích / 182 lượt đọc Được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên. Chưa có sự cho phép của tác giả, hi vọng mn xem vui vẻNữ 9 Kim Trí TúNam 9 Kim Thái HanhVà 1 số nv loại Cưới trước yêu sau, thực tế Có thể bạn thích? [BL MANHUA] BẠN TRAI NỔI TIẾNG TRÊN MẠNG CỦA TÔI TZSScorpio 0 0 1 Mộng Thái x Nam Ca1 bộ bl manga siêu siêu đáng yêuu ⁠≧⁠▽⁠≦⁠. 1 rất đáng yêu mới gặp khá lạnh lùng nhma khi quen nhau rồi ẻm đáng yêu cực, 0 lúc mới quen biết nhau ẻm như thiên sứ vậy toả ra vibe trong sáng, tích cực, yêu đời lắm nhaa sau này khi yêu nhau 0 cực cực hot 😭🔥👍 ẻm luôn là người chủ động dẫn dắt 1🙊. 8,5/10Tuyến tình cảm Khá nhanh nhma đọc giải trí mà nên ok hếtttt quan trọng là H manhua rất ngolll. 7/10Art Siêu xinh. Mới đầu đọc tui còn tưởng là manga cơ 🥺 nét yêu lắm 9/10Quan điểm cá nhân có 14 chap thôi cày nửa tiếng là xong đọc xả stress rất ok mình khá thích tính cách 0 ẻm hot lắm íiii. Đặc biệt đây lại là niên hạ cách nhau có 4 tuổi thôi nên hợp gu vải luôn. ╰⁠⁠⸝⁠⸝⁠⸝⁠´⁠꒳⁠`⁠⸝⁠⸝⁠⸝⁠⁠╯total 8/10… Xuyên thành tượng nữ thần như thế nào phá aroma_nguyen 16 0 14 Tác giả Trường Ngư Tức MặcThể loại Xuyên việt - bách hợp - tây huyễn - thần thoại...Thị giác tác phẩm Hỗ côngTiến độ truyện Hoàn thànhTag Cường cường, Yêu sâu sắc, Xuyên qua thời không, Sử thi kỳ ảoVai chính Lortus , Aleur┃ vai phụ Solancia chúng thần, vương quốc nhân dân, cùng với đối địch thế lực nhóm ┃ cái khác HE, 1v1, dị năng, thần minh, quốc gia cổ, tây huyễn… Cô ơi! Em yêu cô HakiYangH 151 15 15 Truyện kể về chuyện tình 1 học sinh nữ yêu 1 cô giáoHọc sinh Xuân 18 tuổi Cô giáo Khuyên 28 tuổi… Sủng Hậu HiuuMinhh5 0 0 14 Nàng bị chính người tin tưởng nhất phản bội… [Allisagi] Novaturient kincy_vaxien 1,961 326 9 Thể loại sinh tồn, hành động, mạt thế, boylove.… markhyuck textfic; thì thôi luôn nhé T-1113T 76 28 2 Tổng hợp vài shot textfic vì nó quá ngắn để tạo thành một truyện riêng.… [Vkookga] Nhà Taekook có bé mèo chu choe CallmeL-jay 2,024 205 4 Đối diện nhà Jungkook bé nhỏ có một em bé đáng yêu vừa mới chuyển đến. Và chuyện gì đến cũng sẽ đến, Kookie của mấy chị bị trúng thính của em bé ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng bên cạnh đó, Jungkookie cũng đón nhận thêm một tên đáng ghét nữa làm hàng xóm. Nguy cơ to lớn hơn cả, tên hàng xóm mới này có ý định cướp em bé của cậu. Truyện thuộc về Lay, không mang đi đâu khi chưa cho rank 15 Kookga3 Vkookga 1 Taekookga4 Taegi4 Kookgi… Những mẩu truyện nhỏ của FG>> Hchiiii 348 41 5 Chuyện liệu có kịch tính=??Mời theo dõi truyện chứ t ko kể trước đâu🙂Truyện sẽ ko phải chap dài,cũng không liên quan đến nhaunhư tên truyệnTác giả Hchiiii… Countryhumans_ Trò Chơi Tìm Xác_ Partygoer_fun 144 19 2 Đây sẽ là một tác phẩm hơi máu me và kinh dị. Tôi lấy cảm hứng từ bộ manga" trò chơi tìm xác " Đây chỉ là tác phẩm kinh dị đầu tay nên có sai sót mong mọi người thông cảm. Với cả đừng xem chùa. Tác giả ko thik đâu… Kỳ nghỉ đông, trên phố người qua lại dập dìu, đi dạo, mua đồ tết… Giới kinh doanh cũng bắt đầu lợi dụng thời gian hoàng kim này mà tuyên truyền khắp nơi, chỗ nào cũng là áp phích, quảng cáo như thể lễ mừng năm mới không phải vì cái gì khác mà chỉ vì mua Hân Nhiên cũng chẳng có nhiều cảm xúc gì với Tết, trước đây cô thích sự vui vẻ, náo nhiệt của ngày tết, lén lút đi theo mấy cậu bé trai xem đốt pháo, tuổi càng lớn thì sự háo hức khi tết đến lại càng nhạt, sau này cô chỉ coi đó như kì nghỉ đông dài mà thôi. Nhưng năm nay có thay đổi, cô phải về quê Đỗ Trường Luân ăn Tết, kết hôn rồi đương nhiên là phải về nhà chồng thôi. Tính ra, từ sau khi kết hôn bọn họ cũng chưa từng cùng nhau về nhà. Đỗ Trường Luân thực ra cũng thường về đó họp hành nhưng anh cũng chẳng về nhà, chỉ có một lần Thượng Mai biết thì gửi anh đem về ít đồ cho Quý Hân Nhiên. Quý Hân Nhiên làm con dâu nhưng chưa từng về nhà chồng, cùng lắm chỉ gọi vài cuộc điện thoại hỏi han mỗi dịp lễ tết mà nghỉ của Quý Hân Nhiên đã bắt đầu mà Đỗ Trường Luân thì càng về cuối năm lại càng bận. Chính anh cũng chẳng thể nói trước được bao giờ thì được nghỉ. Hai người bàn bạc rồi quyết định để Quý Hân Nhiên về Hân Nhiên mua chút đặc sản địa phương, đều là đồ hải sản, rồi an vị lên xe về quê khi xuất phát cô có qua nhà mẹ đẻ, Trữ Băng luôn dặn dò cô phải chú ý cái này, không được làm cái kia khiến cô cũng thấy lo dần đều.“Ai dà, con đó, lúc nào cũng tùy tiện, Trường Luân còn có anh và chị dâu, con phải chú ý một chút, sống hòa thuận vào. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng cần nhiều học vấn lắm đấy…”“Được rồi mẹ à, chẳng phải đi nghỉ Tết thôi sao? Cũng có ở được mấy ngày đâu? Cha mẹ ở nhà cũng phải để ý sức khỏe, rảnh rỗi thì ra ngoài đi lại một chút”. Lần đầu tiên không ở nhà trong dịp tết, trong lòng cô dù sao cũng có chút hụt nhà họ Đỗ, lần đầu tiên nhìn thấy Quản Dĩnh, Quý Hân Nhiên cảm thấy rất bất ngờ. Trong tiềm thức, cô luôn nghĩ Quản Dĩnh là mẫu phụ nữ sắc sảo, giỏi giang nhưng Quản Dĩnh trước mặt lại trông xinh xắn, đáng yêu khiến ai nhìn cũng thương, đứng bên Đỗ Trường Côn cao lớn, oai hùng, quả thực là rất đẹp Đỗ Trường Luân, gia đình xem như đã tề tựu, Đỗ Vân Châu rất vui vẻ “Đã lâu rồi nhà ta không náo nhiệt thế này, ha ha”.“Bao giờ thì Trường Luân trở về?”. Tính cách của Đỗ Trường Côn và Đỗ Trường Luân thực sự là rất khác nhau, Đỗ Trường Côn hướng ngoại, thoải mái, rất có sức hút.“Cũng không nói chính xác được”. Không khí hòa hợp khiến sự lo lắng của cô được hóa giải.“Xú tiểu tử này lúc trước đáng lẽ không nên đi xa như thế, bận rộn quá mức, cả năm chả gặp nó được mấy ngày”. Đỗ Vân Châu có tính cách điển hình của quân nhân, vừa nhìn đã biết là rất nóng tính.“Cha, nếu cậu ấy không chạy xa như thế sao có thể dẫn cô con dâu tốt như vậy về cho cha được?”. Quản Dĩnh vừa cười vừa nháy mắt với cơm tối xong, hai cha con vào thư phòng để lại mẹ chồng nàng dâu, ba người ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm.“Hân Nhiên, làm giáo viên thú vị không?”. Quản Dĩnh làm trong một công ty thương mại nên rất tò mò với nghề của Hân Nhiên.“Nghề gì cũng đều có chỗ vui chỗ buồn cả, điều tốt nhất khi làm giáo viên chính là có thể hưởng thụ hai kì nghỉ dài”“Đúng thế, như chị đây, thời gian được nghỉ cả năm chỉ tính trên đầu ngón tay, muốn cùng Trường Côn đi du lịch cũng chẳng có thời gian. Đúng rồi, em và Trường Luân có kế hoạch gì chưa, mấy ngày nghỉ này định đi đâu chơi?”“Chỉ sợ anh ấy không đi được, anh ấy làm gì được nghỉ nhiều đâu”. Chính là cho dù có thời gian cũng chưa chắc đã có tâm tư đó.“Cả ngày cậu ấy bận cái gì thế? Mỗi lần bọn chị họp lớp cậu ấy đều không đi khiến ai cũng giận. Thật chẳng hiểu cậu ấy nghĩ gì, lúc trước tốt nghiệp thành tích tốt như vậy, bao nhiêu công ty lớn mời về, ai ngờ lại đi Vân Hải…”Lúc này Quý Hân Nhiên mới biết thì ra Quản Dĩnh và Đỗ Trường Luân lại là bạn đại học với nhau, chuyện này chưa bao giờ thấy anh nhắc đến.“Trường Luân bận như vậy cũng chẳng có thời gian về nhà, vất cho con rồi”. Vẻ mặt Thượng Mai rất từ Hân Nhiên nghĩ, nếu bà biết mình chỉ về nhà vào cuối tuần, ngày thường con trai bà cũng vẫn như độc thân thì chỉ sợ vẻ mặt bà đã chẳng thế này. “ Tình yêu là gì? …Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên…Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…” Đúng vậy, cuộc hôn nhân của Qúy Hân Nhiên và Đỗ Trường Luân phần nào chính là giống như vậy. Qúy Hân Nhiên xuất thân là một thiên kim tiểu thư, có tiền có sắc. Nhưng đó không phải là những thứ cô mong muốn. Khi bị chính cha ruột của mình bóp chết tình yêu đầu đời, Qúy Hân Nhiên cũng hoàn toàn thay đổi, tình cảm cha con xa cách, bản thân cũng chẳng coi trọng điều gì nữa… hôn nhân cũng thế. Sau khi bị mẹ ruột dùng nước mắt “uy hiếp”, Qúy Hân Nhiên cuối cùng cũng đồng ý đi xem mắt và có cuộc hôn nhân nhanh chóng với Đỗ Trường Luân_một nhân viên nhà nước điển hình. Có thể nói cuộc hôn nhân của hai người đơn thuần chỉ là cần thiết cho lúc đó. Còn vì sao cần thiết thì các bạn đọc truyện sẽ rõ hơn nha. Hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau về tính cách cũng như cách thức sinh hoạt hằng ngày, chính vì vậy, thời gian đầu khi về chung không tránh khỏi có chút mâu thuẫn. Điển hình như nếu Đỗ Trường Luân là một người đàn ông có nếp sống sinh hoạt rất ngăn nắp, gọn gàng thì ngược lại, Qúy Hân Nhiên lại sinh hoạt khá tùy hứng. Hình ảnh hai người sống chung chính là “cô bày ra cho anh dọn dẹp” v. Đỗ Trường Luân là người trầm tĩnh, ít nói, Qúy Hân Nhiên thì thẳng tính, bộc trực. Có thể nói thời gian đó bọn họ hầu như bên nhau, nhưng lại không can thiệp vào cuộc sống của nhau, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi. Mà Qúy Hân Nhiên, một cô gái không quá trông chờ vào tình yêu và Đỗ Trường Luân, một người mong chờ một gia đình yên ổn…. chỉ cần một cuộc hôn nhân như vậy cho đến suốt đời. Nhưng ông trời trêu người, khi người con trai thời niên thiếu ngày xưa của cô - Mễ Kiều Dương lại quay về, đây cũng chính là dấu hiệu cho những sóng gió sẽ ập tới trong mối quan hệ hôn nhân vốn mỏng manh này. -“Em thích xem pháo hoa?” _Đỗ Trường Luân cũng cúi xuống bên cô. -“Em không thích những gì quá hào nhoáng” -“Con người luôn vô duyên với những gì mình cố hết sức theo đuổi…”_Cửa thủy tinh không hiện rõ vẽ mặt của anh, chỉ là giọng nói có chút u buồn. -“Em cũng không cần những gì em không có, em chỉ đau lòng khi mất những gì mình có.”_Giọng Qúy Hân Nhiên nhẹ bẫng. Khi cả hai dường như nhận ra được tình cảm trong lòng mình thì mọi thứ xung quanh giống như cố tình chia cách bọn họ. Cha phản bội mẹ, công ty gia đình đứng bên bờ vực phá sản, rồi cả việc biết được thì ra người con gái chồng cô từng đặt trong tim lại là chính chị dâu của mình, bản thân phải từ bỏ công việc dạy học đang làm để tiếp nhận công việc mình không thích, những ngờ vực của Cố Trường Luân đối với mối quan hệ của cô và Mễ Kiều Dương. Nghi ngờ nối tiếp nghi ngờ, hiểu lầm nối nhau không lời giải thích. Cuộc sống này quả thật đã tát cho Qúy Hân Nhiên một cú không thể gắng gượng dậy được nữa. Thế nên cuộc hôn nhân này cũng nên dừng lại tại đây là điều chắc chắn. Liệu sau khi li dị hai người bọn họ sẽ thế nào đây? Đỗ Trường Luân phải làm gì để cứu vãn lấy cuộc hôn nhân này? Qủa thật với mình, truyện này khắc họa khá sắc nét đời sống hôn nhân gia đình, cũng khá thực tế về chốn quan trường. Trong truyện sẽ không có một nam chính là CBCC mà đường làm quan thuận lợi như bạn thường gặp. Cố Trường Luân vẫn phải làm việc đến sức đầu mẻ trán mới có thể thành công sau này. Với mình tính cách nam chính trong truyện này làm mình không thích lắm, nhất là những đoạn liên quan đến tình đầu của anh ta. Thật sự lúc đó mình rất hoang mang, không biết anh ta đã yêu vợ mình chưa, hay vẫn còn tình cảm với người con gái đó? Mặc dù tác giả có giải thích lý do, nhưng đọc vẫn thấy ….ghét v Ngược lại, mình thấy nữ chính được xây dựng tính cách khá sát với bối cảnh mà tác giả đặt để cô vào. Có mạnh mẽ, nhưng không phải kiểu bốc đồng, mặc dù nóng tính nhưng vẫn còn biết suy nghĩ, khá dứt khoát, rõ ràng đối với các mối quan hệ khác. Đan xen trong đó vẫn có sự yếu đuối của một người con gái nên có. Cao trào đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của bọn họ làm mình rất thích, lúc đầu diễn biến dẫn đến việc li dị khá từ từ song dần dần ngày một cuộn trào, và cuối cùng là một cú đúp làm mình chơi vơi. Nó đau, buồn, nhưng gọn gàng, dứt khoát. Sự tan vỡ đó như một dấu chấm mạnh mẽ cho việc kết thúc một giai đoạn trong tình yêu của hai người và chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Truyện này chủ yếu là hai anh chị chưa rõ lòng nhau, tự nghĩ trong lòng rồi tự ngược mình, ngược luôn đối phương, ngược luôn độc giả. Không có yếu tố tiểu tam, nam phụ không nổi bật lắm. Truyện nhẹ nhàng, ngọt, sủng, có chút ngược thôi, nhưng không đáng kể. - Review by Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Đỗ Trường Luân hỏi “Em về nhà hay về trường học?” “Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp. “Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố gì. Cô vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị trưởng. Đỗ Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có thể cùng cha đối chọi gay gắt cũng không lùi bước nhưng lại chẳng thể nào đối phó được với nước mắt của mẹ. May mà gặp được Đỗ Trường Luân nhã nhặn, phong độ. Hai người gặp gỡ, tiếp xúc vài lần, theo cô quan sát, đối phương ngoài việc có hơi nghiêm túc thì hình như cũng không có vấn đề gì về tâm lý, coi mắt mà gặp được người như vậy thì cũng xem như là may mắn rồi. Thế nhưng mẹ cô lại rất vừa lòng với anh, luôn khen anh là “Thành thục, ổn trọng, tin cậy, có giáo dưỡng”. Cha cô Quý Kiến Đông lại không nghĩ thế “Một nhân viên công vụ nho nhỏ có gì tốt? Hân Nhiên nhà chúng ta muốn người thế nào chẳng được? Đỗ Trường Luân này nhìn ngoại hình thì còn miễn cưỡng xứng với Hân Nhiên các phương diện khác thì đúng là trèo cao…” “Được rồi, ông đừng nói nữa, chỉ cần Hân Nhiên thấy được là được!” Mẹ cẩn thận nhìn sắc mặt Hân Nhiên sau đó lườm Quý Kiến Đông một cái. Trời mới biết vì để Hân Nhiên chịu đi coi mắt lần này mà bà đã tốn bao nhiêu nước mắt. Cũng chẳng phải con gái nhà họ khó gả, bình tĩnh mà xem xét, Quý Hân Nhiên tuy rằng không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng trông thanh tú đáng yêu, hơn nữa nhà bọn họ gia thế bối cảnh tốt, kẻ muốn làm con rể nhiều không đếm hết. Nhưng vấn đề mấu chốt là Hân Nhiên lại không có hứng thú với chuyện này. Năm tốt nghiệp đại học, cô dẫn về một cậu bạn, nói là bạn trai. Quý Kiến Đông sống chết không đồng ý, hai cha con cãi cọ một hồi, Hân Nhiên tuyên bố sẽ cùng cậu bạn kia xuống phương nam sống. Kết quả cuối cùng cô không xuống phương Nam mà là chia tay với cậu bạn kia. Nhưng cũng khiến tình cảm gia đình không còn như trước, luôn giữ thái độ lạnh lùng với Quý Kiến Đông. Một mình chạy đến huyện ngoại thành làm giáo viên ngữ văn trung học, mãi cho đến trước khi đi xem mặt này cô chẳng hề hẹn hò với ai. Với sự sắp xếp của người nhà cũng đều một mực từ chối. Mắt thấy bạn bè cùng trang lứa đều đã thành gia thất, Trữ Băng là mẹ đương nhiên rất sốt ruột. Vừa vặn trước đó vài ngày, bà có chút bệnh tim phải nhập viện mấy ngày, Hân Nhiên trở về thăm bà, bà dùng nước mắt nước mũi mà uy hiếp mới khiến cô chịu đi coi mắt. Kỳ thật, đúng là cô cảm thấy Đỗ Trường Luân không tệ, bất luận là bề ngoài hay tu dưỡng, nội hàm. Nhân viên công vụ đúng là có hơi nghèo một chút nhưng công việc này cũng có điểm tốt, đó là rất yên ổn, cũng đáng tin. Hơn nữa Hân Nhiên vốn không phải là loại người chỉ để ý đến tiền. Quý Hân Nhiên thấy cha không xem trọng Đỗ Trường Luân thì lại cảm thấy bình thường trở lại. Mấy năm nay dường như đã hình thành một thói quen, chỉ cần Quý Kiến Đông phản đối thì cô sẽ dùng trăm phương ngàn kế mà làm. Nếu Quý Kiến Đông vô cùng vừa lòng với Đỗ Trường Luân thì chắc cô và Đỗ Trường Luân cũng sẽ chẳng thể lâu dài. Ngược lại như vậy lại làm cho cô và Đỗ Trường Luân cùng đi đến hôm nay. Mời các bạn đón đọc Mưa Ở Phía Tây của tác giả Ngũ Nguyệt Ngải Thảo. “ Tình yêu là gì? …Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên…Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…” Đúng vậy, cuộc hôn nhân của Qúy Hân Nhiên và Đỗ Trường Luân phần nào chính là giống như vậy. Qúy Hân Nhiên xuất thân là một thiên kim tiểu thư, có tiền có sắc. Nhưng đó không phải là những thứ cô mong muốn. Khi bị chính cha ruột của mình bóp chết tình yêu đầu đời, Qúy Hân Nhiên cũng hoàn toàn thay đổi, tình cảm cha con xa cách, bản thân cũng chẳng coi trọng điều gì nữa… hôn nhân cũng thế. Sau khi bị mẹ ruột dùng nước mắt “uy hiếp”, Qúy Hân Nhiên cuối cùng cũng đồng ý đi xem mắt và có cuộc hôn nhân nhanh chóng với Đỗ Trường Luân_một nhân viên nhà nước điển hình. Có thể nói cuộc hôn nhân của hai người đơn thuần chỉ là cần thiết cho lúc đó. Còn vì sao cần thiết thì các bạn đọc truyện sẽ rõ hơn nha. Hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau về tính cách cũng như cách thức sinh hoạt hằng ngày, chính vì vậy, thời gian đầu khi về chung không tránh khỏi có chút mâu thuẫn. Điển hình như nếu Đỗ Trường Luân là một người đàn ông có nếp sống sinh hoạt rất ngăn nắp, gọn gàng thì ngược lại, Qúy Hân Nhiên lại sinh hoạt khá tùy hứng. Hình ảnh hai người sống chung chính là “cô bày ra cho anh dọn dẹp” v. Đỗ Trường Luân là người trầm tĩnh, ít nói, Qúy Hân Nhiên thì thẳng tính, bộc trực. Có thể nói thời gian đó bọn họ hầu như bên nhau, nhưng lại không can thiệp vào cuộc sống của nhau, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi. Mà Qúy Hân Nhiên, một cô gái không quá trông chờ vào tình yêu và Đỗ Trường Luân, một người mong chờ một gia đình yên ổn…. chỉ cần một cuộc hôn nhân như vậy cho đến suốt đời. Nhưng ông trời trêu người, khi người con trai thời niên thiếu ngày xưa của cô - Mễ Kiều Dương lại quay về, đây cũng chính là dấu hiệu cho những sóng gió sẽ ập tới trong mối quan hệ hôn nhân vốn mỏng manh này. -“Em thích xem pháo hoa?” _Đỗ Trường Luân cũng cúi xuống bên cô. -“Em không thích những gì quá hào nhoáng”-“Con người luôn vô duyên với những gì mình cố hết sức theo đuổi…”_Cửa thủy tinh không hiện rõ vẽ mặt của anh, chỉ là giọng nói có chút u cũng không cần những gì em không có, em chỉ đau lòng khi mất những gì mình có.”_Giọng Qúy Hân Nhiên nhẹ cả hai dường như nhận ra được tình cảm trong lòng mình thì mọi thứ xung quanh giống như cố tình chia cách bọn họ. Cha phản bội mẹ, công ty gia đình đứng bên bờ vực phá sản, rồi cả việc biết được thì ra người con gái chồng cô từng đặt trong tim lại là chính chị dâu của mình, bản thân phải từ bỏ công việc dạy học đang làm để tiếp nhận công việc mình không thích, những ngờ vực của Cố Trường Luân đối với mối quan hệ của cô và Mễ Kiều Dương. Nghi ngờ nối tiếp nghi ngờ, hiểu lầm nối nhau không lời giải thích. Cuộc sống này quả thật đã tát cho Qúy Hân Nhiên một cú không thể gắng gượng dậy được nữa. Thế nên cuộc hôn nhân này cũng nên dừng lại tại đây là điều chắc chắn. Liệu sau khi li dị hai người bọn họ sẽ thế nào đây? Đỗ Trường Luân phải làm gì để cứu vãn lấy cuộc hôn nhân này? Qủa thật với mình, truyện này khắc họa khá sắc nét đời sống hôn nhân gia đình, cũng khá thực tế về chốn quan trường. Trong truyện sẽ không có một nam chính là CBCC mà đường làm quan thuận lợi như bạn thường gặp. Cố Trường Luân vẫn phải làm việc đến sức đầu mẻ trán mới có thể thành công sau này. Với mình tính cách nam chính trong truyện này làm mình không thích lắm, nhất là những đoạn liên quan đến tình đầu của anh ta. Thật sự lúc đó mình rất hoang mang, không biết anh ta đã yêu vợ mình chưa, hay vẫn còn tình cảm với người con gái đó? Mặc dù tác giả có giải thích lý do, nhưng đọc vẫn thấy ….ghét v Ngược lại, mình thấy nữ chính được xây dựng tính cách khá sát với bối cảnh mà tác giả đặt để cô vào. Có mạnh mẽ, nhưng không phải kiểu bốc đồng, mặc dù nóng tính nhưng vẫn còn biết suy nghĩ, khá dứt khoát, rõ ràng đối với các mối quan hệ khác. Đan xen trong đó vẫn có sự yếu đuối của một người con gái nên có. Cao trào đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của bọn họ làm mình rất thích, lúc đầu diễn biến dẫn đến việc li dị khá từ từ song dần dần ngày một cuộn trào, và cuối cùng là một cú đúp làm mình chơi vơi. Nó đau, buồn, nhưng gọn gàng, dứt khoát. Sự tan vỡ đó như một dấu chấm mạnh mẽ cho việc kết thúc một giai đoạn trong tình yêu của hai người và chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Truyện này chủ yếu là hai anh chị chưa rõ lòng nhau, tự nghĩ trong lòng rồi tự ngược mình, ngược luôn đối phương, ngược luôn độc giả. Không có yếu tố tiểu tam, nam phụ không nổi bật lắm. Truyện nhẹ nhàng, ngọt, sủng, có chút ngược thôi, nhưng không đáng by Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105***Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh Trường Luân hỏi “Em về nhà hay về trường học?”“Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp.“Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có thể cùng cha đối chọi gay gắt cũng không lùi bước nhưng lại chẳng thể nào đối phó được với nước mắt của mẹ. May mà gặp được Đỗ Trường Luân nhã nhặn, phong độ. Hai người gặp gỡ, tiếp xúc vài lần, theo cô quan sát, đối phương ngoài việc có hơi nghiêm túc thì hình như cũng không có vấn đề gì về tâm lý, coi mắt mà gặp được người như vậy thì cũng xem như là may mắn nhưng mẹ cô lại rất vừa lòng với anh, luôn khen anh là “Thành thục, ổn trọng, tin cậy, có giáo dưỡng”. Cha cô Quý Kiến Đông lại không nghĩ thế “Một nhân viên công vụ nho nhỏ có gì tốt? Hân Nhiên nhà chúng ta muốn người thế nào chẳng được? Đỗ Trường Luân này nhìn ngoại hình thì còn miễn cưỡng xứng với Hân Nhiên các phương diện khác thì đúng là trèo cao…”“Được rồi, ông đừng nói nữa, chỉ cần Hân Nhiên thấy được là được!”Mẹ cẩn thận nhìn sắc mặt Hân Nhiên sau đó lườm Quý Kiến Đông một cái. Trời mới biết vì để Hân Nhiên chịu đi coi mắt lần này mà bà đã tốn bao nhiêu nước mắt. Cũng chẳng phải con gái nhà họ khó gả, bình tĩnh mà xem xét, Quý Hân Nhiên tuy rằng không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng trông thanh tú đáng yêu, hơn nữa nhà bọn họ gia thế bối cảnh tốt, kẻ muốn làm con rể nhiều không đếm vấn đề mấu chốt là Hân Nhiên lại không có hứng thú với chuyện này. Năm tốt nghiệp đại học, cô dẫn về một cậu bạn, nói là bạn trai. Quý Kiến Đông sống chết không đồng ý, hai cha con cãi cọ một hồi, Hân Nhiên tuyên bố sẽ cùng cậu bạn kia xuống phương nam sống. Kết quả cuối cùng cô không xuống phương Nam mà là chia tay với cậu bạn kia. Nhưng cũng khiến tình cảm gia đình không còn như trước, luôn giữ thái độ lạnh lùng với Quý Kiến mình chạy đến huyện ngoại thành làm giáo viên ngữ văn trung học, mãi cho đến trước khi đi xem mặt này cô chẳng hề hẹn hò với ai. Với sự sắp xếp của người nhà cũng đều một mực từ chối. Mắt thấy bạn bè cùng trang lứa đều đã thành gia thất, Trữ Băng là mẹ đương nhiên rất sốt ruột. Vừa vặn trước đó vài ngày, bà có chút bệnh tim phải nhập viện mấy ngày, Hân Nhiên trở về thăm bà, bà dùng nước mắt nước mũi mà uy hiếp mới khiến cô chịu đi coi thật, đúng là cô cảm thấy Đỗ Trường Luân không tệ, bất luận là bề ngoài hay tu dưỡng, nội hàm. Nhân viên công vụ đúng là có hơi nghèo một chút nhưng công việc này cũng có điểm tốt, đó là rất yên ổn, cũng đáng tin. Hơn nữa Hân Nhiên vốn không phải là loại người chỉ để ý đến Hân Nhiên thấy cha không xem trọng Đỗ Trường Luân thì lại cảm thấy bình thường trở lại. Mấy năm nay dường như đã hình thành một thói quen, chỉ cần Quý Kiến Đông phản đối thì cô sẽ dùng trăm phương ngàn kế mà làm. Nếu Quý Kiến Đông vô cùng vừa lòng với Đỗ Trường Luân thì chắc cô và Đỗ Trường Luân cũng sẽ chẳng thể lâu dài. Ngược lại như vậy lại làm cho cô và Đỗ Trường Luân cùng đi đến hôm các bạn đón đọc Mưa Ở Phía Tây của tác giả Ngũ Nguyệt Ngải Thảo. “Hoa đó là đẹp nhất bà ạ”. Cô chỉ vào hoa thủy tiên.“Ha ha, Trường Luân cũng thích thủy tiên nhất, cá ở đó đều là bảo bối của nó đấy”. Nhìn kỹ thì dưới những lớp lá cây, thỉnh thoảng có mấy con cá chép đỏ lượn qua lượn lại.“Không nghĩ là anh ấy còn thích những cái này”. Cô còn tưởng rằng ngoài công việc ra thì anh sẽ không cảm thấy hứng thú với điều gì khác.“Trường Luân, lúc trước nó cũng không giống bây giờ, đúng là… Ai, lớn lên tính tình càng lúc càng nghiêm túc”.Ăn cơm chiều xong, Quý Hân Nhiên nằm trong phòng xem album ảnh, bên trong có rất nhiều ảnh chụp khi còn nhỏ của Đỗ Trường Luân, có bức ảnh anh một tay cầm súng đồ chơi, một tay chống nạnh, trông hiên ngang như không nhịn được cười “Đỗ Trường Luân, anh cũng rất có khí khái anh hùng đấy chứ?”Đỗ Trường Luân nhìn qua thấy vậy thì vội giật lấy album ảnh “Đừng xem, bà ngoại đúng là, sao lại lấy ra nữa?”Anh định giật đi lại kích thích lòng hiếu kì của Quý Hân Nhiên. Nhân lúc anh chưa giật được thì cô lại lật thêm một trang, vừa nhìn thì đã cười đến chảy nước mắt. Bức ảnh đó là lúc anh được một trăm ngày, ha ha, mông trần, chỉ mặc mỗi cái yếm nhỏ.“Bức ảnh này hẳn nên ghi chú “cấm trẻ em”, cô nhìn Đỗ Trường Luân đỏ mặt mà trêu ghẹo.“Quý Hân Nhiên”. Đỗ Trường Luân bình tĩnh gọi, trong mắt lóe ra chút tia sáng quen thuộc, cô sợ tới mức vội ngậm miệng, phỏng chừng nói thêm gì nữa thì anh sẽ có cách làm cho cô im quyển album cũ, trong đó có rất nhiều ảnh chụp cả nhà bà ngoại. “Đây là ai thế?” Cô chỉ vào một người phụ nữ xinh đẹp đứng bên Thượng mặt Đỗ Trường Luân hơi buồn “Đó là chị gái của mẹ anh”.“Khó trách mà giống nhau như vậy, bác ấy đâu? Sao chưa từng nghe anh nhắc đến?”. Dường như cả bà ngoại cũng chưa từng nói qua.“Bác ấy qua đời rồi, rất nhiều năm về trước đã bị tai nạn xe cộ mà qua đời”.“À”. Thì ra là thế, cô nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia, quả đúng là hồng nhan bạc họ ở nhà bà ngoại cũng chỉ được 4 ngày. Đỗ Trường Luân nhận được thông báo phải cùng lãnh đạo đi phía nam khảo sát một hạng mục đầu tư nên vội vàng quay Hân Nhiên cũng không cảm thấy hụt hẫng cho lắm. Đỗ Trường Luân không ở nhà cô lại thoải mái hơn nhiều. Hai mấy năm qua, lần đầu tiên cùng người xa lạ sinh hoạt dưới một mái nhà, có rất nhiều chuyện không về nhà một chuyến, Trữ Băng luôn miệng hỏi cuộc sống hôn nhân của cô có quen hay không, như là rất lo lắng. Cô có chút buồn cười “Mẹ, bọn con cũng ở cùng nhau cũng chỉ được một tuần, trước mắt mọi thứ đều ổn, mẹ đừng lo lắng như vậy được không?”.Trữ Băng nghĩ cô giận, vì Đỗ Trường Luân vừa kết hôn đã bỏ cô qua một bên mà đi công tác nên nói “Hân Nhiên, đàn ông đương nhiên phải lấy sự nghiệp làm trọng, hơn nữa tính chất công việc của nó như vậy, muốn ở nhà cùng con cũng không được…”“Được rồi, mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ làm vợ hiền dâu thảo”. Thật ra trong lòng cô nghĩ, con sẽ không bao giờ kí thác hạnh phúc của mình lên một người đàn ông, thường hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng còn cách khai giảng một đoạn thời gian, cô mua một chiếc xe leo núi, mặc đồ thể thao, đội mũ đeo găng tay, đứng trước gương nhìn mình mà tự thấy thật oai hùng hiên đạp xe đi tìm Triệu Nghệ Hiểu, đứng dưới lầu gọi điện thoại cho cô ấy “Triệu Nghệ Hiểu, mình mua xe rồi”.“Thật à? Là Polo, Toyota hay là Huyndai?” Tên xe mình chém đấy, mấy thể loại 206 trong CV mình chả biết nó là xe khỉ gì. Cô vẫn luôn rất để ý đến mấy dòng ô tô đó.“Không phải”. Quý Hân Nhiên nén cười. “Mình ở ngay dưới lầu nhà cậu đấy, xuống xem thì biết”.“Quý Hân Nhiên, cậu chưa có bằng mà dám lái xe loạn khắp nơi?”Chờ Triệu Nghệ Hiểu xuống đến nơi thì cô đã cười đến gãy lưng. “Triệu Nghệ Hiểu, xe này của mình thế nào?”Triệu Nghệ Hiểu trợn mắt há hốc mồm “Quý Hân Nhiên, sao cậu còn dám đi xe này?”

truyện mưa ở phía tây