Công Dụng của Thuốc Diane 35 Chỉ định. Thuốc Diane - 35 được chỉ định dùng trong các trường hợp sau: Điều trị mụn trứng cá mức độ vừa đến nặng do nhạy cảm với androgen (kèm hoặc không kèm tăng tiết bã nhờn) và/hoặc chứng rậm lông ở phụ nữ độ tuổi sinh sản.; Để điều trị mụn trứng cá, chỉ Cái chết và tang lễ của Lê Công Tuấn Anh Vào ngày 17 tháng 10 năm 1996, Lê Công Tuấn Anh, nam diễn viên nổi tiếng của điện ảnh Việt Nam thập niên 1990, đã qua đời sau khi được xác định uống thuốc quá liều để tự tử. Cái chết của nam diễn viên tại thời điểm đã trở thành một sự kiện lớn trong xã hội Việt Nam. Hôm nay em mệt rã rời. Muốn uống trà chanh anh mời được hem? Mỗi khi mệt mỏi, trà chanh là phương thuốc tăng lực, làm tỉnh táo tinh thần, xua tan mệt mỏi và cân bằng trạng thái. Nước mắt có thể rơi, chứ một giọt trà chanh mất là không thể. Thèm trà chanh hơn thèm Mấy đời chơi net không vương tơ tình. Hôm qua uống nước tâm tình Để quên điện thoại chụp hình , quay film Hãy hút thuốc để cổ vũ người khác bỏ thuốc. (501) Danh ngôn Thời gian (210) Danh ngôn Tinh thần (350) Danh ngôn Tiếng anh (669) Danh ngôn Tình bạn (456) Danh ngôn Tình Buồn nôn và nôn có thể xảy ra sau khi uống thuốc chỉ chứa progestin và thuốc ngừa thai dạng phối hợp. Chu kỳ kinh nguyệt tiếp theo có thể không xảy theo đúng thời gian dự kiến, có thể xuất huyết bất thường trong tuần hoặc tháng sau khi điều trị. Những tác dụng phụ có thể xảy ra bao gồm: Đau bụng và chuột rút Căng ngực Đau đầu Chóng mặt Mệt mỏi Nghi uống thuốc diệt chuột tự tử, một cô giáo mầm non đã được đưa tới bệnh viện cấp cứu nhưng tử vong sau đó. Ngày 5-7, lãnh đạo UBND xã Hồng Thành (huyện Yên Thành, Nghệ An) cho biết một giáo viên mầm non trên địa bàn tử vong nghi uống thuốc diệt chuột để tự o6Bj. Thể loại Hiện đạiMột ngày nọ, Doãn An Nhiên - một nữ sinh trung học có tính cách dịu dàng luôn mang động lực sống là tiền lại phát hiện ra một công việc nhẹ lương việc đó chính là bón thuốc cho đứa con trai độc đinh nhà họ Quý. Quý Dực Thần là một kẻ ốm đau bệnh tật, chưa từng sợ thứ gì nhưng lại cực kỳ sợ uống thuốc. Và sau khi gặp được cô, nỗi sợ của hắn lại tăng thêm một thứ Doãn An con người, hai số phận khác nhau nhưng lại cùng bên nhau vượt qua thời thanh xuân tươi đẹp. Liệu số phận có cho phép họ bên cạnh nhau...chỉ có tác giả mới biết! Đánh giá từ 17 lượt Bạn đang đọc truyện Nụ Cười Em Là Độc Dược Với Anh Mê Tình Loạn Ý của tác giả Ngọc Hạ. Huỳnh Bảo Nhi yêu anh, yêu tha thiết suốt mười lăm ràng anh biết điều đó, không phải sao? Nếu không sao lại lấy cô làm vợ?Nhưng sống cùng nhau bảy năm, anh vẫn hờ hững như như cô là người vô hình với anh, có cũng được, không có cũng chẳng đến một ngày, người con gái kia xuất hiện, cô mới vỡ lẽ. Hóa ra anh chẳng hề vô tình, chỉ là tình cảm đó anh chỉ dành riêng cho một người duy nhất, mà người đó rõ ràng không phải hôn nhân này, cô liệu có nên chấm dứt?!!Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Chân Tình Người Một Đời Không Quên hoặc Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới Ngôn của anh Cháo và anh dễ gần.Tác giả Nghiên Thừa ThưThể loại Tiền hôn hậu ái, ngọt sủng, nhẹ nhàngCp Nam bác sĩ x nữ giáo viênConverter Tâm Tít TắpEditor 4702iVăn ánTrong trí nhớ của Lý Khê Ngôn, cái tên Cố Văn Lan này, phong lưu thành tính, chẳng những có một khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn thích hái hoa ngắt cỏ, là một tên lãng tử tình trường, ngày còn học đại học cô cũng từng bị thiệt thòi trên tay năm sau Lý Khê Ngôn gặp lại anh, lần đầu tiên Cố Văn Lan không nhận ra cô, cô cũng giả vờ như không quen anh, lần thứ hai cô uống chút rượu, Lý Khê Ngôn lỡ... với người ngày nào đó sau khi kết hôn, Cố Văn Lan hỏi Nghe nói em vì sắc đẹp của anh mới gả cho anh hả?Lý Khê Ngôn hoảng sợ Sao anh biết?Cố Văn Lan...- - Một lần nữa nhìn lại ba mươi mấy năm cuộc đời, một lần nữa đo đạc lại giá trị quan cá nhân, cuối cùng ra kết luận là, anh yêu nhở ấm áp Truyện sau khi kết hôn, cuộc sống sau khi kết hôn không biết xấu hổ của bác sĩ Cố và cô giáo Lý, tiểu thanh tân cẩn thận hãy nhảy hố. Lượt Xem 16 NGÔN CỦA ANH Tác giả Nghiên Thừa Thư Thể loại Hiện đại, cưới trước yêu sau, sủng, nhẹ nhàng, ngọt ngào, có H, có rất nhiều H, HE. H nhiều so với các truyện mới hiện nay thôi nhé CP nam bác sĩ bị nghiệp quật × nữ giáo viên rất “dịu dàng” Tình trạng Hoàn edit. Link đọc ngôn của anh ?Văn án Trong trí nhớ của Lý Khê Ngôn, cái tên Cố Văn Lan này, phong lưu thành tính, chẳng những có một khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn thích hái hoa ngắt cỏ, là một tên lãng tử tình trường, ngày còn học đại học cô cũng từng bị thiệt thòi trên tay anh. Vài năm sau Lý Khê Ngôn gặp lại anh, lần đầu tiên Cố Văn Lan không nhận ra cô, cô cũng giả vờ như không quen anh, lần thứ hai cô uống chút rượu, Lý Khê Ngôn lỡ… với người ta. Một ngày nào đó sau khi kết hôn, Cố Văn Lan hỏi Nghe nói em vì sắc đẹp của anh mới gả cho anh hả? Lý Khê Ngôn hoảng sợ Sao anh biết? Cố Văn Lan … Một lần nữa nhìn lại ba mươi mấy năm cuộc đời, một lần nữa đo đạc lại giá trị quan cá nhân, cuối cùng ra kết luận là, anh yêu em. ?❤? ?“Những người có tình chưa chắc đã lấy nhau, chỉ những người có duyên mới lấy được nhau.”* ?Ngay cả những nhà thơ, nhà văn lãng mạn nhất khi nói về hôn nhân, họ cũng đều dùng đến những lời lẽ cực kì chua chát, chắng hạn như Hôn nhân là nấm mồ chôn vùi tình yêu, Hôn nhân là tai họa, Hôn nhân là cuộc chiến tranh nơi chúng ta ngủ với kẻ thù của mình,… Nhưng Cố Văn Lan và Lý Khê Ngôn, bằng câu chuyện nhỏ của họ, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, không phải cuộc hôn nhân nào cũng giết chết tình yêu, mà nó còn có thể là liều thuốc tái sinh tình yêu. ?Cố Văn Lan là một người đàn ông cô độc, dù sự cô độc đó được thời gian tôi luyện để che giấu bằng vẻ ngoài phong nhã, đôi lúc cợt nhả, nhưng tận sâu trong anh, là sự cô độc. Những năm tháng niên thiếu tươi đẹp, nơi mà trái tim đáng ra sẽ học yêu và được yêu theo những cách thức sôi nổi trong sáng nhất, thì cuộc hôn nhân của bố mẹ đổ vỡ. Một cuộc hôn nhân tốt đẹp dường ấy, yêu nhau sâu sắc nhường ấy, lại cứ vậy mà đổ vỡ. Có lẽ chỉ có những người con trong gia đình đã trải qua chuyện đó mới có thể hiểu hết được nó có thể ảnh hưởng đến nhân sinh quan, thế giới quan của một người như thế nào… Năm ấy, Cố Văn Lan lựa chọn rời nhà theo mẹ, trải qua cuộc sống vô cùng chật vật khi mẹ mắc bệnh tim, ốm yếu cần chăm sóc, kinh tế chẳng có, lại không muốn nhận bất cứ sự giúp đỡ nào từ bố. Nhưng rồi cố gắng thế nào, giằng co đấu tranh ra sao, mẹ anh vẫn mất, anh quay về nhà theo di ngôn cuối cùng của mẹ, mang theo trái tim u ám đã kiệt quệ, trống rỗng, mất phương hướng. Mà biểu hiện lớn nhất của việc mất phương hướng đó, có lẽ chính là việc năm thứ 3 Đại học anh bắt đầu sống phóng túng Thay bạn gái như thay áo; Ai đến tỏ tình cũng không chối từ. Lý Khê Ngôn chính là một trong những người bạn gái ngày ấy của anh. Nhưng cô cũng không ở lại quá lâu, chỉ thoáng qua đời anh đến nỗi Cố Văn Lan nhiều năm sau gặp lại còn chẳng nhớ rõ khuôn mặt dáng hình cô. Chỉ là, trước khi cô chia tay, còn tranh thủ lấy đi lần đầu tiên của anh. Ờ, cô giáo Lý bề ngoài rất dịu dàng, nhưng chính là kiểu người không để mình thiệt thòi như vậy đấy~ ?Mấy năm sau, Cố Văn Lan lúc này đã trở thành tiến sĩ hải quy về nước, làm việc tại bệnh viện gia đình, dĩ nhiên đã không còn phóng túng như xưa, mặc dù bác sĩ Cố nghiêm khắc lạnh lùng thuy thoảng vẫn còn chút tật xấu bày ra bộ dạng vô lại trêu chọc người khác. Vì đã đến tuổi thành gia lập thất nên suốt ngày bị giục đi xem mắt, Cố Văn Lan không tình nguyện mà lựa chọn gặp gỡ Lý Khê Ngôn, người yêu cũ anh đã quên và chỉ tùy tiện chọn ảnh trong một loạt những đối tượng được đề cử, hiện cũng trong nghịch cảnh chẳng khác gì anh, gái già 28 mùa xuân đang bị bố mẹ ép phải nhanh chóng kết hôn. ?Họ gặp gỡ ba lần, lăn giường hai lần. Lý Khê Ngôn ôm tâm lý chuyện giữa hai người là không thể, sống trên đời phải biết hưởng thụ niềm vui trước mắt, mà nam nhân cảnh đẹp ý vui này, cho đến giờ vẫn là người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô, tranh thủ chiếm chút lợi lộc, bù đắp cho tâm lý bất bình nhiều năm trước rồi chạy, chẳng phải là việc rất nên làm hay sao. Chỉ là, Cố Văn Lan lúc này đã nhận ra cô, chính là cái cô đã ngủ xong rồi lập tức đòi chia tay, cướp sắc của anh năm xưa đây mà. Lần này vẫn còn định xài lại chiêu cũ ư?! Cô không nghiêm túc, nhưng anh rất nghiêm túc đấy. Dù sao cũng phải kết hôn, chi bằng chọn một người quen, một người mà mang lại cho mình cảm giác như cánh cửa mở ra làn không khí mát lành mới mẻ trong cái cũi cuộc sống vốn đang rất ngột ngạt bức bối của anh. Vậy nên. Cố Văn Lan cầu hôn với Lý Khê Ngôn. Cô đồng ý. ?Mặc dù lời cầu hôn của anh cũng có chút tùy tiện như cái cách họ quyết định lấy nhau vậy “Hay là em thu lưu anh đi? Dù sao cũng bị em ngủ nhiều lần như vậy rồi, dứt khoát ngủ cả đời luôn nhé!” “Anh lớn tuổi rồi, không chịu nổi giày vò nữa. Anh chỉ còn ít sức lực quèn ấy, bằng lòng giày vò em, giày vò cuộc sống sau này của hai ta thôi, em nói xem?”. Và Lý Khê Ngôn cũng tỏ ra tùy tiện chẳng kém “Tùy anh vậy”. Dù sao cô cũng cảm thấy lấy anh chàng quá mức đẹp trai này mình rất lời, không, là siêu lời ấy chứ. ?Nhưng sự thật chứng minh, không hề như vẻ bề ngoài, cả Cố Văn Lan, cả Lý Khê Ngôn, họ đều có thái độ rất nghiêm túc đối với cuộc hôn nhân này. Cho nên mình cảm thấy, một cuộc hôn nhân có bền vững và lâu dài hay không, tuyệt đối không phụ thuộc vào việc nền tảng của nó là gì, mà là thái độ của chúng ta với nó như thế nào. ?❤️? ?Vậy, đoán xem cuộc sống sau khi kết hôn của bác sĩ Cố và cô giáo Lý ra sao? Vô cùng phong phú! Bởi vì sau khi kết hôn, sở thích lớn nhất của bác sĩ Cố chính là trêu chọc vợ, trêu chọc cho vợ không chịu nổi, vợ giận, vợ dỗi, xong rồi lại tìm trăm phương ngàn cách dỗ dành. Đồng thời, bác sĩ Cố cũng nhận ra mình đã bị trúng một loại cổ độc, loại cổ độc khiến anh không thể ngủ được nếu không ôm vợ trong lòng, ngửi mùi hương hấp dẫn chỉ thuộc về riêng mình cô. Và anh còn phát bệnh nữa, bệnh chiếm hữu đặc biệt mạnh với vợ, ghen tuông với mọi động vật giống đực quanh quẩn bên vợ, thậm chí ghen tuông với cả công việc của vợ. Cơ mà may thay, bác sĩ Cố đã nhanh chóng tìm được cách để chữa khỏi bách bệnh cho mình đó là kéo người nào đó lăn giường. Áp lực công việc ư lăn giường. Khó chịu với người nhà sao lăn giường. Ghen tuông với quá khứ của vợ à lăn giường. Vợ ghen tuông với quá khứ của mình hửm lại lăn giường … Đoạn này reviewer xin phép được cảm thán một chút chưa có truyện nào mình đọc mà có nhiều cảnh xxx như thế, có thể nói là không thể tổng kết hết được, cơ mà các bạn độc giả cũng chớ nên phấn khích quá nhé, vì cảnh giường chiếu trong truyện chỉ dừng ở mức canh xương thêm chút thịt thôi à. Nhân tiện, rút ra thêm một món hời của hôn nhân nữa được xxx một cách hợp pháp, muốn ngủ thế nào, muốn ngủ ra sao, không ai có quyền quản ? Bác sĩ Cố có lời muốn nói Thiên hạ mau dẹp hết sang một bên để ông đây phóng túng với vợ ~ ?Nhưng tất nhiên, bác sĩ Cố yêu nghiệt của chúng ta cũng đâu được tự tung tự tác, thảnh thơi lơi lả mà tận hưởng hết thảy những đãi ngộ ấy. Bởi vì người kia của anh là Lý Khê Ngôn đó. Mình thật sự cho rằng, Lý Khê Ngôn chính là một hình mẫu người vợ lý tưởng mà mọi phụ nữ nên học hỏi theo. Nếu các bạn tự hỏi rằng, vì sao từ đầu đến giờ, mình ít đề cập sâu đến nhân vật nữ chính, vậy thì mình bảo đảm với bạn, không phải là vì cô ấy không có gì đáng nhắc đến, mà chính bởi vì mình muốn dành điều tốt đẹp nhất cho sau cùng mà thôi. Lý Khê Ngôn là một người phụ nữ rất dịu dàng, lấy chồng, cô chăm lo cho ngôi nhà chung của hai người, biến nó từ một căn nhà lạnh lẽo ban đầu thành một tổ ấm đích thực, có bể cá, có chậu hoa, có thức ăn lúc nào cũng ấm nóng trên bếp, có quần áo sạch sẽ thơm tho phơi nơi ban công, có người luôn bật đèn sáng chờ Cố Văn Lan đi làm về, cho anh cảm giác ấm áp, cảm giác đủ đầy của một người đàn ông có vợ. Nhưng cô cũng tuyệt đối độc lập. Độc lập trong hành động, trong suy nghĩ. Ngoài việc nhà, ngoài anh, cô có công việc riêng của mình, sẽ luôn có những chuyện khác khiến cô phải bận lâm, phải cố gắng, phải nỗ lực. ?Trong một mối quan hệ bình thường, thường là yêu rồi mới nhận định sống cả đời bên một người. Nhưng Cố Văn Lan thì khác, anh nhận định cô, rồi mới yêu cô. Bởi vì đối với một người đã trải qua mất mát như Cố Văn Lan, so với tình yêu, thì sự an toàn mà Lý Khê Ngôn, tổ ấm mà cô vì anh dựng nên, còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. Ở bên cạnh cô, anh tìm thấy sự yên lòng. Anh không rõ mình có thích cô hay không, thích cô bao nhiêu, nhưng anh nhanh chóng nhận ra, từ lúc nào, mình đã không thể thiếu cô nữa rồi. Năm xưa, anh giống một con thuyền cô độc phiêu bạt trên biển, gặp hòn đảo nào sẽ cập bến tại hòn đảo đó, chẳng mấy chốc lại dạt theo sóng tới nơi khác. Mà hiện tại… “Anh là con thuyền cô độc, nhưng em lại là thuyền trưởng của con thuyền đó, cho nên bất kể anh dạt theo sóng biển đi tới đâu thì em cũng sẽ ở bên anh, trừ khi em nhảy xuống biển, có lẽ con thuyền này cũng sẽ đắm mất.” Vậy đó, Lý Khê Ngôn đã cho Cố Văn Lan bến đỗ an toàn mà anh cần, nhưng đấy cũng không phải là sự an toàn tuyệt đối mà anh có thể dễ dàng nắm lấy. Thực chất, trong cuộc hôn nhân này, Cố Văn Lan mới là người lo được lo mất nhiều hơn. Dù Lý Khê Ngôn là người yêu anh trước. Nhưng tình yêu của cô giáo Lý là kiểu, anh đối tốt với tôi, tôi ở bên cạnh anh, anh đối xử không tốt với tôi, tôi lập tức rời đi. Yêu, sâu nhưng không lụy. Yêu, nhưng vẫn giữ giá của mình, không phụ thuộc, không để bản thân phải chịu chút thiệt thòi nào. Chẳng hạn như, cô nấu cơm cho anh ăn, vì cô muốn nấu, việc đó làm cô vui, nhưng nếu anh dám kén cá chọn canh ư, vậy cho chó ăn nhé. Quả nhiên là như câu ông cha vẫn nói “Lạt mềm buộc chặt”, “Vừa đấm vừa xoa” đó mà. ?❤️? ?Thật ra, bất chấp lối viết sâu đíp so deep của reviewer, một người không học tâm lý nhưng lại cứ đâm đầu vào phân tích tâm lý, một kẻ không theo chuyên ngành Triết nhưng lại cứ thích triết lý cao siêu, thì “Ngôn của anh” thực tế chỉ là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, hài hước và ấm áp về đời sống hôn nhân thú vị của cặp vợ chồng trẻ, với vô vàn những câu chuyện nho nhỏ đặc sắc, kể về những cách thức mà cô giáo Lý điềm đạm của chúng ta làm thế nào quản chế ông chồng đã từng rất đào hoa của mình, cũng là quá trình bác sĩ Cố chân chính trải nghiệm cái gọi là “nghiệp quật”, ngày xưa đã từng vô tình thế nào, thì nay lại nặng tình thế ấy mà thôi. ?Dầu vậy, cần thú thật rằng, bên cạnh những ưu điểm như hành văn dí dỏm, duyên dáng, nhân vật có cá tính, rất tiếc vẫn phải nói đoạn đầu truyện mình thấy tác giả viết ổn hơn, còn nửa sau có chút cảm giác hơi đuối. Có lẽ mình mong chờ nhiều hơn ở cuộc hôn nhân của Văn Lan và Khuê Ngôn. Giả như họ có thể mở lòng với nhau nhiều hơn, thể hiện tình yêu với nhau rõ ràng hơn, cho khán giả một góc nhìn đẹp hơn mỹ mãn hơn thì có lẽ câu chuyện sẽ trọn vẹn hơn nhiều. Nhưng hẳn đó cũng là dụng ý của tác giả đi Ca ngợi hôn nhân nhưng không tôn sùng hay tô vẽ nó thái quá. Dù sao, để bù đắp, tác giả đã cố ý viết thêm tận 12 ngoại truyện vô cùng ngọt ngào về cuộc sống của hai vợ chồng khi mang thai và có con, xem như cũng thỏa mãn thói hảo ngọt của một bộ phận độc giả. ?Ngoài ra, cũng cần dành nhiều lời khen ngợi cho bạn editor 4702i, tuy là một editor mới, là tác phẩm edit đầu tay nhưng bạn chuyển ngữ rất mượt mà, chỉn chu, nhờ vậy chất lượng truyện cũng được nâng cao hơn nhiều. ?Vì thế, nếu bạn đang chần chừ trước cánh cửa hôn nhân, mình nghĩ “Ngôn của anh”, ở một khía cạnh nào đấy, chính là một liều thuốc an thần dành cho bạn đó. Mau uống. Hoặc nếu bạn đơn giản chỉ là một người ham vui, muốn xem làm thế nào một người đàn ông độc thân hoàng kim vẫn tự hào đi ngang vạn bụi hoa không một phiến lá dính thân sau khi kết hôn lại trở nên ấu trĩ, vô lại, bám vợ không rời, vậy thì cũng thật hoan nghênh các bạn nhảy hố ạ! “Quãng đời còn lại, củi gạo mắm muối cùng người, phong hoa tuyết nguyệt cho người.””** Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Mộc Tử ĐằngNgày hôm sau Trình Tư Miên sửa soạn xong thì chuẩn bị rời nhà đi đi đến chỗ huyền quang cô thấy Tô Hiển Ngôn cũng ở đó, cô thuận miệng hỏi một câu “Đến công ty à?”“Ừ.” Tô Hiển Ngôn nhìn cô “Tiện đường đưa em đi học luôn.”“Được nha!” Có xe đi nhờ tốt quá còn Tư Miên mang giày xong đứng đó chờ, Tô Hiển Ngôn mới mở cửa được một nữa đột nhiên quay đầu nhìn cô “Trình Tư Miên.”“A?”“Đồng phục chỉnh trang như vậy là xong rồi à?”Trình Tư Miên vội vàng quan sát chính mình, nút áo đã cài hết, váy cũng rất chỉnh tề, không có chỗ nào không đúng cả, cô nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lại Hiển Ngôn “Váy kéo thấp xuống, còn cà vạt nữa, mau sửa lại, không được mang lỏng lẻo như vậy.”Trình Tư Miên “A?”Tô Hiển Ngôn mặt không đổi sắc nói “Tôi nhớ quy định mặc đồng phục ở trường của em không phải như vậy, hình như váy phải qua gối.”Trình Tư Miên ho khan một cái, không ngờ Tô Hiển Ngôn lại chú ý nhiều đến như vậy, “Đồng phục ở trường mặc như vậy xấu muốn chết, tôi đã lén mang váy đi sửa, hơn nữa áo sơ mi cũng bóp lại cho nhỏ hơn.”Tô Hiển Ngôn dĩ nhiên biết cô đã sửa đồng phục, từ lần đầu tiên anh đưa cô đi học đã phát hiện ra điều này, chẳng qua là chưa nói mà thôi. Thời tiết hiện tại có hơi lạnh, anh thấy đôi chân cô lộ ra ngoài như vậy nên mới cau mày nhắc nhở một câu.“Lần sau không cho phép sửa như vậy.”Trình Tư Miên bĩu môi “Đẹp mà…”Nói xong mới phát hiện ánh mắt Tô Hiển Ngôn có hơi lạnh, cô rất thức thời gật đầu “Lần sau sẽ không sửa nữa!”Tô Hiển Ngôn đưa cô đến cổng trường rồi rời đi. Trình Tư Miên vẫn chưa ăn sáng, nên muốn đi đến cửa hàng gần trường mua.“Trình Tư Miên!”Trình Tư Miên xoay đầu lại, chỉ thấy Tô Gia Nam bước xuống từ một chiếc xe sang trọng. Trong trường này học sinh con nhà giàu rất nhiều, có xe tốt đưa rước cũng không lạ, nhưng người đẹp trai như Tô Gia Nam còn bước xuống từ xe sang trọng không khỏi tỏa ra ánh hào quang hấp dẫn ánh mắt người khác.“Chào buổi sáng.” Trình Tư Miên cất lời chào với Tô Gia Nam, sau đó xoay người đi mua bữa sáng.“Cậu muốn mua gì vậy?”“Đồ ăn sáng, tớ còn chua ăn sáng.”“Tớ có mang theo đồ ăn sáng này, cho cậu nhé.”“Không cần đâu, hôm nay tớ muốn ăn bánh bột ngô chiên giòn*.” Vẻ mặt Trình Tư Miên khi nói lời này tràn đầy sự thèm thuồng, “Hơn nữa còn phải là loại siêu cay.”“A?” Tô Gia Nam nhìn đồ ăn ở quầy hàng, nét mặt đầy nghi ngờ, “Cái này à?”“Ừ, cậu chưa từng ăn hả?”“Chưa…”Trình Tư Miên nhìn cậu một cái, “Trước kia tớ cũng chưa từng ăn, sau đó ăn thử một lần liền muốn ngừng mà không ngừng được. Sao nào, có muốn thử một chút không?”Tô Gia Nam do dự một chút, quay đầu nhìn quản gia đang cầm cặp sách cho cậu, lén lút nói “Tôi phải nếm thử một chút.”“…Thử một chút thì thử một chút, cậu lén la lén lút làm gì.”Trên mặt Tô Gia Nam thoáng hiện qua vẻ cô đơn “Người nhà của tớ không cho tớ ăn đồ ăn bên ngoài.”Trình Tư Miên âm thầm liếc nhìn người đàn ông trung niên nghiêm túc đứng bên cạnh xe kia, sau đó cô quay đầu lại nói nhỏ với ông chủ “Lấy hai cái bánh.”“Được rồi.”Cô nói với Tô Gia Nam “Tớ mang vào lớp trước, lát nữa cậu vào lớp sẽ đưa cho cậu sau.”Tô Gia Nam vui mừng cười “Cảm ơn cậu.”Trình Tư Miên liếc nhìn cậu mấy lần “Này, cậu cười nhỏ một chút thôi.”“Hả?” Tô Gia Nam không nghe rõ cô nói gì.“Kìm nén một chút.” Trình Tư Miên trả tiền cho ông chủ. Thật ra cô muốn nói là, cậu cười lên vô cùng sạch sẽ và đẹp trai, mấy bạn nữ đứng bên cạnh vừa rồi nhìn cậu như sói xám nhìn một con cừu lớp học, bạn học Tô Gia Nam được ăn bánh bột ngô chiên giòn mà mười mấy năm cuộc đời cậu chưa từng được ăn lần người đứng cuối hành lang vừa ăn vừa hít hà vì quá cay, Trình Tư Miên chỉ thích loại cảm giác siêu cay này, ăn cay đến nổi chảy cả nước mắt nhưng lại vô cùng sảng đầu tiên Tô Gia Nam ăn một món có nhiều hạt tiêu như vậy, bản thân cậu không thích ăn cay, nhưng nhìn thấy dáng vẻ vui sướng của Trình Tư Miên thì cảm thấy ăn cay cũng rất ngon.“Ăn xong chưa, sắp vào học rồi.” Trình Tư Miên trợn mắt há miệng Gia Nam vội gật đầu, vứt phần bánh còn dư lại vào thùng Tư Miên xoay người đi về phía lớp học.“Trình Tư Miên.”“Sao hả?”“Lau một chút.”Trình Tư Miên quay đầu, nhìn thấy trên tay Tô Gia Nam đang cằm một cái khăn vuông màu xám.“…Ra cửa còn mang khăn tay.”Tô Gia Nam cười cười, “Cậu chảy cả nước mắt kìa, mau lau đi.”Trình Tư Miên nhận lấy “Cảm ơn.”Vào giờ ăn cơm trưa, Phó Tử Văn lấy đồ ăn mà cô ấy mang từ nhà tới.“Hôm nay cậu mang theo đồ ăn ở nhà à?” Trình Tư Miên chống cằm, “Điều này có nghĩa là không ai đi ăn trưa với tớ ư.”“Cậu ăn chung với tớ đi.”“Thôi đi, chỉ có nhiêu đó mà hai người ăn gì, tớ đi ra ngoài ăn đây.” Vừa nói xong cô đang định đứng lên thì Tô Gia Nam ở bàn trên quay xuống, “Bữa trưa của tớ rất nhiều, có thể ăn chung.”Hai mắt Phó Tử Văn sáng rực “Được đó được đó.”Trình Tư Miên nhìn mặt bàn trống không của cậu “Cậu mang theo đồ ăn trưa hả? Ở đâu?”“Đã đến dưới lầu rồi.”Ba phút sau, Trình Tư Miên thấy một người đàn ông trung niên cầm theo một hộp lớp đi vào.“Chú Trần, cứ để đó đi.”Người đàn ông trung niên gật đầu một cái “Tiểu thiếu gia, bà chủ dặn tôi phải nhìn cậu uống hết thuốc.”Tô Gia Nam mím môi, nhìn Trình Tư Miên một cái “Được.”Người đàn ông trung niên mở hộp ra, lấy một ly nước ấm và túi thuốc nhỏ từ bên trong ra. Tô Gia Nam nhận lấy, dường như đã rất quen thuộc với việc này, cậu từ từ uống hết thuốc.“Được rồi chú Trần, cháu ăn cơm trước, chú ra ngoài chờ đi ạ.”“Ừ.”Người đó đi ra ngoài, những bạn học còn chưa đi ăn đều rối rít nhìn qua bên này, nhưng Tô Gia Nam làm như không phát hiện ra điều này, chỉ bình thản lấy đồ ăn ra để lên bàn của Trình Tư Miên, cậu dời ghế gần lại, ” Hai người các cậu cùng ăn với tớ đi.”Phó Tử Văn nhìn đồ ăn tinh xảo trong hộp, không khách khí gắp một miếng “Ôi…Ngon quá.”“Ăn ngon thì ăn nhiều một chút.” Tô Gia Nam cười nói “Trình Tư Miên, cậu cũng ăn đi.”Trình Tư Miên liếc cậu một cái “Đũa đâu.”“Ôi ôi.” Tô Gia Nam vội đưa đũa của mình cho cô “Tớ dùng nĩa là được rồi.”Lúc ăn cơm gần no thì điện thoại của Trình Tư Miên vang lấy ra khỏi hộc bàn, thấy cái tên hiển thị trên màn hình liền vui vẻ ra mặt “Alo.”“Giờ chắc hết tiết rồi, ăn cơm chưa?” Giọng nói Tô Hiển Ngôn truyền ra từ trong loa.“Mới vừa ăn xong, sao vậy?”“Vậy thì em ra ngoài cổng trường một chút, tôi đậu xe gần cái cây bên trái.”“Ồ, được!” Trình Tư Miên đặt đũa xuống, nói với hai người còn đang ăn cơm “Tớ đi ra cổng trường một chút.”Phó Tử Văn “Điện thoại của ai mà cậu gấp vậy.”Trình Tư Miên nhíu mày với cô ấy “Là bạn của chú tớ.”Phó Tử Văn nhất thời hiểu ra “Ồ~”Nhìn thấy Trình Tư Miên vô cùng phấn khởi, Tô Gia Nam nghi hoặc nói “Tại sao cậu ấy vui vẻ thế?”Phó Tử Văn cười hì hì “Bởi vì siêu cấp soái ca đến tìm cậu ấy.”Tô Gia Nam sửng sốt một chút “Hả?”“Không có gì, tớ chỉ đùa thôi, là bạn của chú cậu ấy, chắc là tìm có việc gì đó.”“Chú?”“Đúng vậy, Trình Tư Miên có một người chú.”Tô Gia Nam “Cha mẹ cậu ấy đâu?”“Ly hôn, a…” Phó Tử Văn che miệng lại “Tớ, tớ thật nhiều chuyện, cậy không nghe được gì hết nha.”Tô Gia Nam chậm rãi gật ra là cha mẹ cậu ấy ly Tư Miên lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra cổng trường, thấy xe của Tô Hiển Ngôn cô liền vội chạy về phía Hiển Ngôn mở cửa kính xe xuống, nhìn dáng vẻ thở hổn hển của cô, bất đắc dĩ nói “Tôi cũng không phải không đợi em, không cần vội như vậy.”Trình Tư Miên tỏ ra vẽ đó là chuyện đương nhiên “Tôi chỉ muốn thấy anh sớm một chút thôi.”Tô Hiển Ngôn hơi sững Tư Miên không để ý đến, cười hỏi “Anh tìm tôi có chuyện gì?”“Cho cô cái này.” Tô Hiển Ngôn dời ánh mắt khỏi người cô, xoay người lấy một cái túi nhỏ ở ghế phụ đưa cho Tư Miên mở ra nhìn, nghi hoặc nhìn về phía anh “Thuốc?”“Ừ.”“Anh đưa thuốc cho tôi làm gì?”“Mấy ngày tới tôi không có ở nhà, nếu cô quá đau bụng thì nhớ uống thuốc.”Trình Tư Miên lập tức không tiêu hóa nổi câu nói của anh, cô chỉ bắt được trọng tâm là anh không ở nhà “Vậy khi nào anh về?”Tô Hiển Ngôn nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, không nhịn được đưa tay ra sờ đầu cô một cái “Xem tình huống đã.”“Ồ..” Trình Tư Miên cau mày, “Khoan đã, tại sao tôi phải uống thuốc, đau bụng gì?”Tô Hiển Ngôn thở dài một hơi, cô nhóc này sao lại không nhớ tình huống của mình Tư Miên hơi khựng lại, đột nhiên ánh sáng xoẹt qua não cô, đau bụng, uống thuốc…Cô đã hiểu rồi, còn bốn ngày nữa chính là kỳ kinh nguyệt của cô, Tô Hiển Ngôn chắc là không nhìn nổi sắc mặt trắng bệch của cô mỗi khi tới kỳ nên mới chuẩn bị thuốc cho vậy mà còn nhớ rõ kỳ kinh nguyệt của cô.“Cái này, là uống cho cái đó à?”Tô Hiển Ngôn ngầm thừa Tư Miên gãi gãi đầu “Ừ, tôi, tôi biết rồi.”“Còn nữa, lấy điện thoại di động ra.”Trình Tư Miên ngoan ngoãn đưa điện thoại cho Hiển Ngôn lưu một dãi số vào đó rồi trả lại cho cô, “Đây là số điện thoại của bác sĩ đông y, sau khi tan học thì tự đi đến đó lấy thuốc, tôi đã nói với người ta trước rồi, cậu ta sẽ biết lấy thuốc gì cho em.”“Hả? Uống thuốc đông ý á.”“Nếu không em còn muốn mỗi lần đều đau đến chết đi sống lại à.” Tô Hiển Ngôn không đồng ý nhìn cô “Tự điều dưỡng tốt, thân thể cũng sẽ tự tốt lên.”“Vâng..”“Nhất định phải đi có biết chưa, tôi sẽ gọi điện hỏi bác sĩ.”Trình Tư Miên ối một tiếng, giống như một quân nhân nhỏ bé, làm động tác chào đúng chuẩn quân đội với anh “Tuân lệnh, tôi nhất định sẽ đi.”Sau khi tan học Tô Gia Nam về nhà.“Tiểu thiếu gia, cậu đã về.” Dì giúp việc nhận lấy cặp sách của cậu, “Đi học có mệt không, nào, tới đây, uống một ly nước trái cây trước đi.”“Cảm ơn dì.” Tô Gia Nam nhận lấy ly nước, rồi đi tới phòng khách ngồi xuống ghế sofa. Lúc này từ trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cậu quay đầu lại nhìn thì thấy Tô Hiển Ngôn đang đi từ trên lầu Gia Nam vội vàng đặt ly nước trái cây xuống, đứng lên khỏi sofa “Anh, anh ở nhà à.”Tô Hiển Ngôn nhìn cậu một cái ánh mắt thoáng dừng lại trên đồng phục học sinh của cậu, “Em học ở trường học này sao?”Tô Hiển Ngôn rất ít khi chủ động hỏi cậu, mặt Tô Gia Nam vô cùng mừng rỡ, gật đầu nói “Mẹ em đã đồng ý cho em đi học cấp ba, bản thân em cũng muốn đi, nên đã vào học cách đây không lâu.”Tô Hiển Ngôn gật đầu một cái, anh hỏi cái này chằng qua là bất ngờ khi thấy đồng phục của cậu giống với đồng phục của Trình Tư Miên mà thôi, thì ra cậu đến đó học.“Anh, uống nước trái cây không?” Tô Gia Nam hỏi.“Không uống.” Tô Hiển Ngôn ngồi xuống sofa, thuận tay cầm một quyển tạp chí lên lật ra Gia Nam thấy anh như vậy cũng không dám nói gì nữa.*Bánh bột ngô chiên giònLời của editor Vì anh Tô đã thừa nhận tình cảm của mình ở chương trước rồi nên tớ đổi cách xưng hô từ “tôi-cô” thành “tôi-em” nhé. "Muốn để cho Trần thái y đến xem lần nữa hay không?" Trưởng Công Chúa bất Văn Chính trầm mặc một hồi, chậm rãi nói "Ngày mai Trần thái y sẽ đến, chúng ta chờ một chút đi! Có lẽ bởi vì Kỳ nhi hôn mê hơn nửa năm, cho nên mới hơi khác thường."Khương Văn Chính mặc dù an ủi Trưởng Công Chúa nhưng trong lòng cũng có bất an. Trước kia Khương Kỳ ngã trúng đầu, cho nên mới hôn mê lâu như vậy. Mặc dù Trần thái y nói máu tụ trong đầu đã tan nhưng ngộ nhỡ . .Trở lại trong phòng, Nghiêm Tiêu Nghi vốn muốn để Khương Kỳ nghỉ ngơi, sau đó đi xem mấy người bồi giá theo nàng tới đây một chút. Thật không nghĩ Khương Kỳ lại là không có ý muốn nghỉ ngơi, chỉ nghe hắn nói "Người trong viện chúng ta cũng nên lộ diện trước mặt phu nhân mới phải."Nói rồi lập tức để Tiêm Nhu gọi toàn bộ nô bộc trong viện Ngọc Thanh thân của Ninh Quốc Công là phủ đệ 'Tam vương chi loạn' của Trung Vệ Vương trong Kinh Thành, nhưng Khương Văn Chính lại là cảm thấy chỉ là chỗ ở của cả nhà, nhiều viện tử như vậy dùng để làm gì? Cho nên trong phủ gần một nửa viện tử ngoại trừ để cho người ta quét dọn theo thường lệ ra, toàn bộ đều khóa lại. Nô bộ trong phủ ngoại trừ được Trưởng Công Chúa mang tới sau khi vào cửa, còn lại chính là những thị vệ thân cận bên người của Khương Văn Chính, bởi vì tàn tật nên không thể trở lại chiến trường. Trưởng Công Chúa từng cười Khương Văn Chính, nói nếu không phải có bà ở đây, sợ là Ninh Quốc Công phủ này đã bị bỏ bởi vì như thế, cho dù là được phụ mẫu sủng ái nhưng trong viện Khương Kỳ cũng không có bao nhiêu nô bộc hầu hạ. Chờ Tiêm Nhu gọi toàn bộ người đến, cùng nô bộc bồi giá Nghiêm Tiêu Nghi mang tới chia làm hai bên, nhân số lại trung Tiêu Nghi thấy cũng sững sờ, nhưng nghĩ tới đã sớm nghe nói thói quen của Ninh Quốc Công không giống với gia đình cao quý khác trong kinh, trong bụng cũng hiểu được nguyên người bồi giá kia tuy nói vốn đã sớm dự tính được huống xấu nhất, nhưng nghe nói đêm qua thế tử tỉnh lại, tất cả đều nhẹ nhàng thở ra. Lời đồn đãi trên phố làm sao không quan trọng, đối với nữ tử mà nói, vị hôn phu còn sống mới là cái chính nhất, mới có tương lai đáng nói Nhu và Tiêm Xảo là nha hoàn bên người Khương Kỳ, các nàng sau khi được Khương Kỳ phân phó, từng người theo thứ tự bắt đầu giới thiệu mọi chuyện trong viện Ngọc Thanh cho Nghiêm Tiêu Nghi."Trong viện Ngọc Thanh có phòng bếp nhỏ, do vị Lý má má này trông coi. Phu nhân ngày sau có cần gì, có thể phân phó Lý má má." Tiêm Nhu Xảo chỉ vào một nam tử trung niên, nói rằng "Được Trưởng Công Chúa giao phó, đã chuẩn bị xong xe ngựa cho phu nhân hằng ngày ra ngoài dùng. Phu nhân nếu có việc ra ngoài, có thể dặn dò Lưu Nhị."Đợi đến khi hai người giới thiệu xong tất cả mọi người, Tiêm Nhu ôm mấy quyển sổ sách, Tiêm Xảo thì ôm tới một cái Nhu nói "Mỗi tháng trong phủ đều sẽ phát một khoản cho Ngọc Thanh viện, chi tiêu ngày thường của thế tử đều lấy từ chỗ này, đây là sổ sách."Tiêm Xảo xách hộp, nói "Trưởng Công Chúa giao văn tự bán mình của tất cả hạ nhân Ngọc Thanh viện cho Thế tử trông coi, bên trong còn có chìa khoá khố phòng nội viện."Nghiêm Tiêu Nghi quay đầu nhìn Khương Kỳ híp cặp mắt đào hoa, không chút ngần ngại nói "Nàng cầm là được, mẫu thân bằng lòng giao ta cho phu nhân, đồ vật Ngọc Thanh viện chúng ta đương nhiên cũng nên giao cho phu nhân quản lý mới phải."Khương Kỳ nói lời này, hạ nhân trong viện cũng không khỏi vụng trộm muốn nhìn xem thử vị thế tử phu nhân này rốt cuộc trông như thế nào? Thế tử vậy mà vừa tỉnh dậy đã giao tất cả mọi thứ trong Ngọc Thanh viện cho đối Khương Kỳ mà nói, muốn thật lòng thật dạ đối tốt với một người, chính là phải đem mọi thứ mình có giao chl nàng. Nhớ lại trong mộng bởi vì hắn không thích, hạ nhân trong viện cũng không có mấy người thành tâm tôn trọng Nghiêm Tiêu Nghi, bây giờ hắn càng phải cho thiếu phụ nhà mình mặt Tiêu Nghi cũng không hiểu rõ Khương Kỳ, mặc dù tràn ngập các loại đồn đãi nhưng đối với Nghiêm Tiêu Nghi mà nói, từ đêm qua đến bây giờ nàng mới chính thức tiếp xúc với con người này. Thái độ của Khương Kỳ lại quá ỷ lại vào nàng, làm cho trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi mặc dù còn có nghi hoặc nhưng dường như cũng có chút quen nên, Nghiêm Tiêu Nghi không nói thêm gì, để Hoàng má má và Cát Nhi nhận lấy đồ qua một màn này, trên dưới Ninh Quốc Công phủ đều biết Thế tử rất thích phu nhân. Bởi như vậy, cũng không cần Nghiêm Tiêu Nghi làm gì, địa vị của nàng ở Ninh Quốc Công phủ cũng đã ngồi vững vàng. Ai bảo quốc công gia và Trưởng Công Chúa yêu chiều thế tử, mà Thế tử phu nhân vừa gả vào, thế tử liền tỉnh liền?Huống chi bọn họ còn nghe nói, Trưởng Công Chúa lấy trâm vàng lúc trước Thái hậu đưa cho bà tặng cho thế tử phu nhân, cái này có thể nhìn ra Trưởng Công Chúa coi trọng thế tử phu đoán của những người trong phủ Nghiêm Tiêu Nghi đương nhiên sẽ không biết, lúc này trong tay nàng bưng chén thuốc, đang nghĩ nên làm thế nào mới có thể khuyên Khương Kỳ uống thuốc như bình Khuyên nhủ! Khuyên nhủ cái người sắp mười chín này, nhưng vẫn không chịu huống thuốc đàng hoàng như một trượng đến trong mộng ngày ngày làm bạn với thuốc, Khương Kỳ không hề cảm thấy việv sợ hãi uống thuốc là cái gì đáng để mất mặt. Thế nên mặc cho Nghiêm Tiêu Nghi ôn nhu khuyên như thế nào, hắn vẫn cứ từ từ nhắm hai mắt, không nhìn tới chén thuốc gần như biến thành màu đen Nhu Tiêm Xảo ở bên cạnh hầu hạ nhìn nhau một cái, trong lòng cũng là không hiểu vì sao Thế tử lại không nguyện ý uống thuốc như vậy? Thế tử trước kia chưa bao giờ sợ à!Lúc phụ mẫu còn sống, Nghiêm Tiêu Nghi cũng được sủng ái mà lớn lên, cho nên cũng chưa từng có cơ hội hầu hạ người khác uống thuốc. Qua mấy lần hạ xuống, trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi cũng có chút bốc thấy đôi mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại, cầm chén thuốc thả lại trên bàn, lạnh giọng nói "Xem ra Thế tử là không muốn thiếp hầu hạ, đã như vậy, thiếp đây đi tìm Trưởng Công Chúa thỉnh tội."Khương Kỳ rốt cục mở mắt "Nghi nhi, nàng đi thỉnh tội gì? Ta lúc nào không muốn nàng hầu hạ hả?"Nghiêm Tiêu Nghi đứng lên, hướng Khương Kỳ khẽ khom người "Mặc dù thiếp không biết chọc Thế tử không vui ở điểm nào nhưng Thế tử đã không muốn uống thuốc, vậy tất nhiên là thiếp làm không tốt. Gả vào Quốc Công phủ mới một ngày đã chọc Thế tử không vui, trì hoãn y bệnh của Thế tử, thiếp đương nhiên phải đi thỉnh tội."Nói xong, Nghiêm Tiêu Nghi liền muốn quay người rời Kỳ quýnh lên, mặc kệ hai chân đau nhức, cuống quít từ trong tứ luân xa đứng lên, muốn kéo Nghiêm Tiêu Nghi ở lại. Nhưng không nghĩ, người thì bắt được, nhưng chính hắn không đứng vững, mắt thấy là phải theo hướng lực kéo Nghiêm Tiêu Nghi ngã xuống phía nha hoàn Tiêm Nhu Tiêm Xảo thấy thế, nhịn không được kinh hô "Thế tử. . ."Nghiêm Tiêu Nghi nghe tiếng, vội vàng quay đầu nhìn lại, đối diện chính là thân thể cao gầy của Khương Kỳ đang đổ về phía Kỳ nhanh tay lẹ mắt, bất chấp trong nháy mắt gắt gao ôm Nghiêm Tiêu Nghi vào trong ngực. Hắn đầu tựa vào cần cổ Nghiêm Tiêu Nghi, khẽ ngửi hương hoa nhàn nhạt trên người nàng, vừa thỏa mãn vừa rung động."Ta uống thuốc là được, nàng đừng có tức giận." Khương Kỳ có chút lấy lòng nói, hắn thích Nghiêm Tiêu Nghi dỗ dành hắn, nhưng lại không muốn làm nàng tức khái là bệnh quá lâu, trên người Khương Kỳ mang theo một chút mùi thuốc. Nghiêm Tiêu Nghi bị hắn ôm vào trong ngực, gương mặt có chút nóng lên. Nàng tay chân luống cuống đẩy Khương Kỳ ra, dưới sự hỗ trợ của Tiêm Nhu cùng Tiêm Xảo đỡ hắn ngồi trở lại tứ luân Khương Kỳ nhìn chằm chằm mình, Nghiêm Tiêu Nghi khẽ than thở một tiếng "Thiếp ngửi mùi thuốc này cũng cảm thấy không tốt, nhưng dù sao thuốc đắng dã tật. Nếu Thế tử không uống thuốc, thân thể làm sao có thể tốt?"Nói xong, Nghiêm Tiêu Nghi để Tiêm Nhu đi tìm chút thứ gì đó ngọt miệng, lại không ảnh hưởng đến dược tính của thuốc. Tiêm Nhu đáp một tiếng đi tìm, Tiêm Xảo liền mượn cơ hội, cầm chén thuốc bỏ lên trên miệng bình chứa nước nóng, tránh cho thuốc Khương Kỳ, Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy hắn có chút tính trẻ con. Có chút dính người, thích nũng nịu, không thích uống thuốc. . . Những điểm này đều giống tính tình của hài vẻ mặt của hai nha hoàn Tiêm Nhu cùng Tiêm Xảo này, Nghiêm Tiêu Nghi nhìn ra được, hành vi của Khương Kỳ hẳn không phải là thái độ bình thường của đầu Nghiêm Tiêu Nghi xuất hiện một suy nghĩ, chẳng lẽ đầu óc Khương Kỳ hỏng?Nhưng Nghiêm Tiêu Nghi lại lập tức cảm thấy rất không có khả năng, mặc dù hành vi của Khương Kỳ có chút quái dị nhưng nói năng trật tự rõ ràng, người đầu óc hỏng làm không được. Nghiêm Tiêu Nghi không xác định rõ Kỳ không biết bởi vì thói quen gần hai mươi năm trong mộng, bây giờ ở trong mắt Nghiêm Tiêu Nghi lại thành bằng chứng ngã hỏng đầu nhanh, Tiêm Nhu bưng một cái khay hơi lớn đi tới. Trên khay bày biện các loại mứt, còn có mật ong, đường mạch Tiêu Nghi nhìn Tiêm Nhu bày từng món lên bàn, liền nói với Khương Kỳ "Ngươi thích cái nào, lát nữa uống thuốc xong lại ăn vào ép bớt một chút vị đắng của thuốc. Mặc dù không thể lấn át toàn bộ vị đắng nhưng có thể hóa giải một chút."Nghĩ đến có lẽ đầu óc Khương Kỳ bị thương, Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy tức giận với Khương Kỳ cũng không nên, lúc nói chuyện cũng khoan dung hơn một luôn chú ý Nghiêm Tiêu Nghi, Khương Kỳ tự nhiên là có chỗ cảm thấy, mặc dù không biết nguyên nhân nhưng đây càng giống thái độ nàng đối với mình trong đến chỉ cần mình yếu thế, Nghiêm Tiêu Nghi có thể càng thêm ôn nhu. Trong lòng Khương Kỳ cũng đã có chủ thấy hắn ngoan ngoãn khẽ gật đầu, tiếp nhận chén thuốc Nghiêm Tiêu Nghi nhận từ Tiêm Xảo bưng trong tay, nhắm mắt lại uống vào một hơi. Sau đó hắn nhíu chặt lông mày, dường như bị thuốc đắng làm chảy ra nước mắt, nước mắt đầm đìa chỉ vào đường mạch Tiêu Nghi sững sờ, lập tức kẹp một khối đường mạch nha đưa tới trước mặt Khương Kỳ cũng không đợi Nghiêm Tiêu Nghi phản ứng, cúi đầu, ngậm lấy đường mạch nha trong tay Nghiêm Tiêu Nghi. Cũng không biết là vô tình hay cố ý, môi của hắn lại sượt qua ngón tay cầm đường của Nghiêm Tiêu thấy được trên ngón tay có xúc cảm mềm mại ấm áp, Nghiêm Tiêu Nghi suýt nữa kinh hô thành tiếng. Nàng lập tức rút tay về, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, nhìn Khương Kỳ ăn đường mạch nha, lông mày nhíu chặt chậm rãi dãn ra, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn, cũng không biết nên nói cái gì cho Nhu chạy tới phòng bếp nhỏ hỏi đồ ăn ngọt miệng, phòng bếp nhỏ tất nhiên không có chuẩn bị nhiều đồ ngọt như vậy, cho nên nhanh chóng chạy tới phòng bếp trong phủ. Cái này mặc dù không phải động tĩnh gì lớn nhưng vẫn truyền đến tai Trưởng Công khi biết được ngọn nguồn sự tình, bất an trong lòng Trưởng Công Chúa từ từ lan Văn Chính ra ngoài làm việc, vừa hồi phủ đã thấy Trưởng Công Chúa mang gương mặt bất an chờ ông."Từ khi Kỳ nhi lớn lên, lúc nào sợ uống thuốc chứ? Làm sao sau khi tỉnh lại đã thành như vậy?" Trưởng Công Chúa lo lắng nói "Chàng nói Kỳ nhi có phải thật hay không. . ."Khương Văn Chính cũng cảm thấy kỳ lạ "Nàng cũng đừng quá khẩn trương, chớ để người khác nghe được lại truyền đi lung tung. Ngày mai mời Trần thái y tới nói đi!"Trưởng Công Chúa nghe vậy, cũng đành phải gật đầu.

ngôn tình anh uống thuốc