Tình trạng: Full 76 Chương. Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt. Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi được viết bởi tác giả Phạm Thu, truyện thuộc thể loại ngôn tình hay, tính tiết hấp dẫn, mới mẻ. Đến với truyện, bạn sẽ trải qua được rất nhiều
Đăng bởi: Candy_0410_ 852023 - 46499 - 156 Tên truyện: Đức Dương quận chúa (trọng sinh) Tác giả: Thâm Hải Lý Đích Vân Đóa Nguồn convert: tangthuvien Editor: Candy Bìa: chiêu cáo
kPT9J. “Tần Vịnh!!!!!! Thằng oắt con!!!! Mày lăn ra đây cho tao!!!!!!!!!!” Đại sảnh lầu một đầy người là người, không ít người nhát gan đã chạy ra khỏi cao Lý cởi áo khoác, thắt lưng quấn đầy thuốc nổ đỏ thẫm, một tay cầm bật lửa tay kia cầm kíp nổ, đứng giữa đại sảnh kêu gào ầm ỹ như bị tâm thần.“A, ông tổng xuống rồi.”“Không phải chứ! Chủ tịch cũng lớn gan thật, tôi thấy lão Lý điên rồi.”Đám người lại bắt đầu xôn xao một trận, mọi người đều chăm chú nhìn Tần Vịnh thản nhiên đi đến giữa đại sảnh, đối mặt với lão Lý.“À, oắt con! Rốt cuộc mày cũng xuống rồi! Mày nói đi! Tao sắp về hưu rồi, mày hao tâm tổn sức sa thải tao, có phải không muốn cho tao sống không!” Lão Lý mất đi khoản tiền nghỉ hưu, thần kinh có vẻ không bình thường.“Thứ nhất, ông còn chưa đủ tư cách khiến tôi vắt óc suy hai, nguyên nhân ông bị sa thải là vì ông tham ô công quỹ của công ty, tự ông biết rõ hơn ai hết.” Tần Vịnh cười nhạo, Lâm Lỗi đứng bên lại có phần lo lắng, hắn thấy lão Lý nghe Tần Vịnh nói xong thì móc từ thắt lưng ra một con dao.“Cho dù tao tham ô, chỉ vì chút công quỹ đó mà mày đuổi tao! Tao đã làm việc từ thời ba mày! Thằng ranh con!!” Lão Lý tức đến nỗi nói năng không kiêng nể gì người như vậy, vĩnh viễn không nhìn thấy cái sai của mình, chỉ biết đổ tất cả lỗi lầm lên đầu người khác, cho rằng người ta không thông cảm cho mình.“Hiện giờ công ty do tôi quản lý, nếu không phải nể mặt ông làm việc cho ba tôi, với khoản tham ô đó của ông hoàn toàn có thể truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.” Tần Vịnh một chút cũng không bận tâm con dao trong tay lão, hắn chỉ sợ ma mà thôi.“Tao chém chết mày!” Lão Lý phát hiện mình hoàn toàn lép vế, mắt đỏ vằn lên huơ dao trong tay bổ về phía Tần đông thấy lão Lý huơ dao liền bắt đầu la hét, vài bảo vệ vội vàng vây lấy Tần Vịnh bảo vệ ông tổng đề phòng bất trắc.“Tần Vịnh mày mau lên lầu!” Lâm Lỗi sốt ruột nói.“Không cần, các anh sơ tán đám đông trước đi.” Tần Vịnh lạnh lùng bình tĩnh phân tích tình hình trước trên người lão ta có buộc thuốc nổ thật, một khi phát nổ trong đám đông tổn thất sẽ nặng nề lúc bọn anh Hắc vội vàng sơ tán mọi người thì, một đám người từ ngoài cửa xông vào nữa.“Ba!” Một gã đàn ông cao to kêu lão Lý, mọi người mừng rỡ, người can ngăn đến rồi!Ai ngờ gã kia hung dữ nói, “Ba! Bọn nó đánh ba hả?!”Lúc này mọi người mới biết, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, cùng nhau đến gây sự.“Đằng nào tao cũng không còn gì nữa! Muốn chết thì cùng chết! Để tao làm thịt thằng nhãi họ Tần kia!” Lão Lý như được đổ thêm dầu.“Còn ngây ra đó làm gì, đánh cho tao!” Con trai lão Lý tất nhiên biết tình huống trước mắt là thế nào, đằng nào cũng chả có kết cục tốt, còn không bằng cá chết lưới người đừng ai mong hạ cánh êm trường hỗn cả bảo vệ đều đổ xô lên áp chế đám gây sự song những kẻ này cũng chẳng phải ăn chay trường, tên nào tên nấy đều lăn lộn trên đường phố, đánh nhau đều không cần lúc đang chiến đấu kịch liệt, một cô gái cao gầy mảnh mai nhanh chóng tiến vào, lôi từ trong túi ra một cây côn nhỏ dài cỡ chiếc đũa nhưng thô hơn rất nhiều, dùng sức vung trong không khí một cái, côn nhỏ lập tức biến thành trường bén phân tích ra kẻ cầm đầu là ai, quyết đoán tấn công lão gã đàn ông đứng ở lối vào tấn công cô, cô múa côn trong tay, chiêu nào chiêu nấy gọn gàng trí mạng, dứt khoát quất xuống vai đối phương, chỉ nghe tiếng khớp xương gãy răng rắc, liền đó nhanh nhẹn tung một cú đá hậu, một gã khác theo tiếng ngã tác sắc bén dứt khoát, thoáng cái liền đến bên cạnh lão Lý lúc này đang vung dao xông về phía Tần côn trong tay quất xuống, nhẹ nhàng đánh rớt dao trong tay lão Lý, thuận thế đá vào đầu gối lão ta, lão Lý đau quá gào như giết heo ngã quỵ xuống đất.“Đánh con đĩ này cho tao!!!” Con trai lão Lý nghe ông già mình la thảm mới phát hiện một con nhỏ nhảy vào, hơn nữa còn nhanh chóng giải quyết mấy tên đàn em của đám đông từ lúc cô gái vào liền phát hiện tình thế đã đảo ngược, hiện trường im phăng Vịnh kinh ngạc nhìn Lâm Phàm ung dung đánh nhau với mười mấy gã đàn ông một cách thành thạo chỉ nhờ vào một cây trường côn trong tay, à không, phải nói là thu dọn mới đúng.“Cái này… không phải đang xem phim hành động chứ.” Lâm Lỗi không dám tin lắp bắp.“Chẳng trách chỉ mấy giây đã hạ gục đội trưởng bảo vệ…” Tần Vịnh cũng kinh hồn rồi, nghe thấy và chứng kiến tận mắt là hai chuyện khác nhau.“Dừng tay!! Nếu không tao kích nổ đó!!!” Lão Lý thấy cô ta ra tay đánh con mình không thương tiếc, tuy lão không hiểu nhưng cũng nhìn ra được con nhỏ này có thể đánh chết con Phàm chụp lấy cánh tay con trai lão Lý đang định vặn gãy, nghe la kích nổ thì mạnh tay hơn, không chần chừ lấy một giây trực tiếp vặn gãy tay con lão, sau đó cả người bật lên nhanh nhẹn vọt tới chỗ lão khoảnh khắc nhanh như chớp giật, một tia sáng trong tay Lâm Phàm xẹt qua, thuốc nổ trên lưng lão Lý đột nhiên rớt xuống, lập tức Lâm Phàm tung cho lão Lý đang đờ đẫn một chân dài thẳng tắp đá thẳng vô cằm lão, thân hình nặng trịch của lão Lý bị bốc lên khỏi mặt đất mấy cen-ti-mét, kế đó nặng nề rớt xuống đất sùi bọt hề đến đây hạ một câu nói rất hay, cảnh sát luôn đợi sự việc kết thúc mới xuất sát đặc nhiệm được huấn luyện đặc biệt nhận thông tin báo nguy ập tới, bao vây toàn bộ đại sảnh.“Buông vũ khí trong tay xuống!” Một cảnh sát cầm loa gọi Lâm Lâm Phàm không mặc đồng phục nên nhất thời bọn họ cho rằng cô gái này cũng tham gia gây Phàm không để ý lắm chỉ trường côn trong tay xuống đất vẫy một cái, trường côn nháy mắt lại thu nhỏ thành đoản côn.“Cô ấy là bảo vệ công ty chúng tôi đấy.” Anh Thái đi tới chỗ cảnh sát giải Phàm đi tới chỗ bao thuốc nổ, móc con dao nhỏ giấu trong người ra rạch lên, cẩn thận xem xét, đứng dậy nói với anh Thái.“Anh Thái, không phải thuốc nổ, chỉ là pháo tép bình thường.”Mọi người hết biết nói chuyện sau đó xử lý rất nhanh, một đám gây rối bị giải lên xe cảnh sát, anh Thái và mấy bảo vệ, còn có Tần Vịnh đều đi lấy lời người còn lại bị cấp trên các phòng ban ra lệnh đều trở về vị trí làm việc, chỉ là thêm phần kính nể cô nữ bảo vệ mỗi ngày đứng trước cửa, thậm chí có vài người còn hăng hái định bái cô làm sư cảnh sát, Tần Vịnh ghi xong lời khai ngồi ngay cửa, vẻ mặt hoang mang.“Ông tổng vừa rồi không bị thương chứ?” Anh Thái ngồi bên cạnh quan tâm hỏi Vịnh lắc đầu, còn chìm đắm trong tình cảnh hồi Phàm bẻ gãy tay con trai lão Lý, tàn nhẫn khiến hắn rét run.“Tần Vịnh, sao thế?” Lâm Lỗi có phần sốt ruột chạy vào sở cảnh sát, lo lắng nhìn Tần Vịnh.“Không sao, có thể đi rồi.” Tần Vịnh đứng dậy, chuẩn bị cùng Lâm Lỗi đi nhiên, cửa phòng hỏi cung mở ra, Lâm Phàm bình tĩnh đi ra, tựa hồ vừa nãy người đánh bị thương mười mấy tên đàn ông không liên quan đến cô.“Lâm Phàm, không phải hôm nay cô nghỉ sao, sao lại về công ty?” Anh Thái đến lúc này mới nhớ ra, hỏi Phàm xấu hổ gãi đầu, “Tôi về nhà ngủ một giấc mới phát hiện bỏ quên ví tiền ở công ty nên quay lại lấy.”“Ôi cha, lại quên cầm ví nữa rồi.”“Ha ha, không sao, tôi đưa mọi người về công ty.” Lâm Lỗi cười hì hì, sảng khoái nói với bọn họ.“Cô Lâm không phải đến từ Thiếu Lâm Tự chứ? Hay là núi Võ Đang? Dùng công phu môn phái nào vậy?” Dọc đường miệng Lâm Lỗi không ngậm lại được, mà mồ hôi lạnh trên mặt Lâm Phàm càng lúc càng nhiều.“Tôi từ bộ đội ra…”Tần Vịnh ngồi ở ghế lái phụ nhìn Lâm Phàm ngồi sau qua kính chiếu hậu, người có bản lĩnh như vậy không nên có cảm giác tự ti mới phải, mặc dù cô giấu diếm rất tối, trong căn nhà xa hoa trang nhã của gia đình Tần Vịnh, ba mẹ Tần Vịnh ân cần quan tâm hỏi han hắn.“Tần Vịnh, chuyện hôm nay giám đốc sở cảnh sát đã gọi cho ba này không đơn giản, nếu không có người châm ngòi lão Lý kia không dám làm to chuyện vậy đâu.” Ông Tần bình tĩnh phân tích.“Vịnh nhi có bị thương không? Sau này có chuyện như vậy con đừng xông lên trước.” Bà Tần lo lắng nhìn con trai.“Ba, mẹ, con không sao, hai người đừng lo.” Tần Vịnh không biết làm sao, cúi đầu ăn cơm.“Cậu đừng lo, nếu không yên tâm thì sắp xếp một vệ sĩ cho Tần Vịnh là được!” Lâm Lỗi cười Tần Vịnh không biết suy nghĩ của Lâm Lỗi được, chẳng phải là báo thù việc mình để hắn đi xem mắt sao.“Tiểu Lỗi nói có lý lắm, ba nó, tìm cho Tần Vịnh một vệ sĩ để đề phòng, lỡ đâu…” Bà Tần cảm thấy đề nghị của Lâm Lỗi cực kỳ hay.“Mẹ, hai người đừng lo lắng hão nữa, thêm vệ sĩ đi theo mỗi ngày con lại thêm chuyện đối phó.” Tần Vịnh bực bội nói.“Mẹ mày nói có lý, lát nữa ba kêu người chọn người phù hợp.” Ông Tần tán đồng quan điểm của bà thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, phòng họa khi chưa xảy ra vẫn tốt hơn.“Hì hì, cậu, con chọn được một người! Hôm nay nhờ cô ấy ra tay mới dẹp được đám kia đó.” Lâm Lỗi thấy sắp có kịch xem càng cười sáng lạn.“Hả?”“Hả?”Ba mẹ Tần Vịnh không hẹn mà cùng thắc mắc nhìn Lâm Lỗi.“Hì hì, còn không phải nữ bảo vệ của công ty đó điều tra rồi, là bộ đội xuất ngũ, hơn nữa theo điều tra của con còn là lính đặc công nữa! Mấy tháng nữa sẽ đi nhận công tác ở đội đặc cô ấy rất có lợi, thứ nhất, cô ấy là bảo vệ của công ty, ban ngày có thể ở công ty bảo vệ an toàn của Tần Vịnh, buổi tối tan tầm cũng có thể thuận đường về hai, cô ấy là nữ, có thể giảm bớt sự đề phòng của đám bỉ ổi ba, bản lĩnh của cô ấy bọn con đều chứng kiến tận mắt rồi, đến đội trưởng bảo vệ cũng bị cô ấy hạ gục trong một chiêu, khó mà tìm được người lợi hại tư, cô ấy không có người thân ở thành phố S, có thể đề phòng bọn chúng lợi người nhà uy hiếp cô ấy làm năm, vài tháng nữa cô ấy sẽ chuyển nghề sang đội đặc nhiệm, cũng có thể cắt đứt tâm tư không nên có của cô ấy với Tần sáu…”“Đủ rồi! Chọn cô ấy đi!” Ông Tần càng nghe càng cảm thấy người này quá thích hợp, cứ như là sinh ra vì Tần Vịnh vậy, đặc biệt là điểm thứ tư, nói đúng tâm lý ông.“Mấy tháng nữa cô ta sẽ đi đội đặc nhiệm làm?” Tần Vịnh ngờ vực nhìn Lâm Lỗi, cho là hắn nhầm lẫn.“Thật đó, tao quên nói với mày rồi à? Hôm nay trước khi đi sở cảnh sát tao đặc biệt tìm người điều tra.” Vẻ mặt Lâm Lỗi rất tin tưởng.“Hừ, cô ta xem chỗ chúng ta là cái gì? Chỗ làm thuê tạm thời?” Tần Vịnh bất mãn.“Mẹ cũng cảm thấy người Tiểu Lỗi nói được đấy.” Bà Tần trầm ngâm nửa ngày cảm thấy Lâm Lỗi nói chọn người này quả thật không sai.“Quyết định như vậy đi, ngày mai ba đến công ty gặp cô bảo vệ đó.” Ông Tần cũng có nghe sơ sơ về cô bảo vệ dũng mãnh này, giám đốc sở cảnh sát lúc gọi điện thoại cho ông có nhắc qua.
Tên truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của TôiTác giả Phạm ThuThể loại Truyện Ngôn TìnhTình trạng Hoàn ThànhNguồn Sưu tầmGiới thiệuĐọc truyện này ta trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Thương lắm bà cháu Lâm Phàm, cuộc sống nghèo khổ khốn khó nhưng tinh thuần và chất phác. Những câu chuyện sẽ dần hiện ra trong từng chương truyện, mời các bạn đón xem. Đọc Truyện
“Cái gì?! Anh muốn ở đây?!” Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Phàm biến sắc, thét lên với Tần phút trước cô khéo léo đuổi ông tổng về, ai ngờ ông tổng lại hùng hồn nói muốn ở nhà cô, làm cô suýt nữa lăn từ trên sofa xuống.“Ti vi là anh mua, điều hòa anh mua, tủ lạnh máy hút khói anh cũng mua ở đây em lời muốn chết, còn được ngắm trai đẹp mỗi ngày nữa.” Tần Vịnh mặt dày mày dạn phân tích lỗ lã cho cô Phàm thật tình khóc không ra nước mắt “Mấy cái đó… tôi…” Cô không tìm ra từ nào để phản bác, đầu lưỡi sắp líu lại luôn.“Địa chỉ nhà anh lão họ Quách biết, lỡ lão còn bè đảng thì sao?” Tần Vịnh không nỡ khiến cô hoảng hốt luống cuống, bắt đầu biên chuyện nhăng đảng còn sót lại, sao hắn không nói Thiên Địa hội luôn đi.“Nhưng… nhưng anh ở đây, bọn bè đảng tới tôi cũng không bảo vệ anh giờ…” Lâm Phàm nói rồi khó nhọc chìa cái chân bó thạch cao ra trước mặt Tần Vịnh, tỏ ý là mình nói thật.“Anh tin tưởng em! Cho dù hiện giờ em què một chân vẫn có thể bảo vệ anh! Một mình anh ở nhà sợ lắm.” Không biết tiết tháo là vật chi, Tần Vịnh chớp đôi mắt sáng như sao lay động lòng người nhìn Lâm Phàm, biểu tình vô tội đáng thương như con chó con bị bỏ thiếu nước học Lâm Lỗi ngoắc đuôi nữa thương cho Lâm Phàm, dưới cái nhìn chăm chú của Tần Vịnh, ma xui quỷ khiến gật đầu, hơn nữa dại ra mấy giây liền chụp lấy bàn tay trắng trẻo phân rõ từng đốt của Tần Vịnh, khí thế hùng hồn ngất trời cam đoan, “Ông tổng, anh yên tâm!! Anh cứ yên chí ở nhà tôi, chỉ cần Lâm Phàm tôi còn một hơi thở tôi sẽ không để bọn họ làm hại anh!”Tần Vịnh thấy mỹ nam kế thành công, trở tay nắm chặt tay Lâm Phàm tính ăn thêm ít đậu hũ, ai ngờ cô không chút lưu luyến rút tay ra, cầm remote trên bàn lên.“Ôi cha, nhiều năm rồi tôi chưa từng xem ti vi!” Lâm Phàm hí hửng cầm remote giống như cục cưng tò mò lật tới lật lui nghiên Vịnh sầu não chửi thầm mình còn không hấp dẫn bằng cái ti vi, mua ti vi làm cái gì! Tự dưng rảnh quá đi kiếm chuyện cho mình!“Ông tổng anh thích xem gì? Trong này có nhiều kênh ghê!” Lâm Phàm kinh ngạc than thở, ông tổng mua gì toàn đồ cao cấp! Vội vàng săn sóc hỏi han lấy lòng hắn trước.“Tùy.” Tần Vịnh bất mãn hơi bĩu đôi môi gợi cảm lên, u oán nhìn cô.“Vậy xem phim ma đi!” Lâm Phàm kích động quay đầu hỏi ý kiến Tần Vịnh, Tần Vịnh đang định nghiêm mặt từ chối.“Lúc nhỏ tôi thích nghe bà ngoại kể chuyện ma lắm nhưng bà kể đi kể lại chỉ có bấy nhiêu chuyện.”“… Được.” Tần Vịnh trúng tà đồng ý, gật xong rồi hắn hận không thể cắn đứt lưỡi nhìn cô giống như đứa bé hoan hô nho nhỏ, cầm remote lên hào hứng điều khiển ti vi, hắn lại cảm thấy, đáng!Mười phút sau hắn hối hận rồi, bởi vì căn bản hắn không dám ngó màn hình, mắt cứ nhìn trần nhà chằm nhạc nền quỷ quái không ngừng từ trong ti vi chui vào tai hắn.“Anh đi lấy đồ ăn cho em.” Nhịn hết nổi Tần Vịnh bật dậy chui tọt vô nhà bếp, mở tủ tìm đồ ăn vặt, nghe tiếng nhạc nền phối hợp với cảnh quay khủng bố qua mãi đến khi ti vi vọng ra tiếng nhân vật đối thoại bình thường hắn mới cầm một bịch khoai tây chiên vô.“Cám ơn.” Lâm Phàm cảm động cười với Tần Vịnh, ông tổng tốt thật.“Á!!!!!!!!!!!!!” Tiếng phụ nữ thét chói tai vang ra từ ti vi, Tần Vịnh giật thót như con mèo hoang xù lông bay vèo lên sofa, cầm lấy gối ôm.“Ông tổng, anh sợ à?” Lâm Phàm không sợ ma mà bị Tần Vịnh hù cho giật mình.“Giỡn… giỡn hoài, anh mà sợ… sợ sao?” Hoảng tới nỗi lắp bắp, Tần Vịnh còn già Phàm tán thành, “Phải, người nào sợ lá gan cũng quá nhỏ đi.” Đối với cái người trên tay có mấy mạng người như Lâm Phàm mà nói, sức đề kháng khá mạnh mẽ.“Khụ… anh đi toilet…” Mười phút sau, Tần Vịnh lại nhịn hết nổi bắt đầu mắc Phàm vất vả dời ánh mắt lưu luyến khỏi màn hình sang bóng lưng của tổng bị hư thận hay sao vậy cà, mười phút mà đi những ba lần.“Ông tổng, vừa rồi anh không xem được, có cần tôi tua lại lần nữa không?” Lâm Phàm hiểu ý người khác, đề Vịnh hoảng hồn vội vàng từ chối, “Không cần không cần! Coi tiếp đi.” Tua lại lần nữa có phải muốn mạng của hắn không?Rốt cuộc, giày vò hắn đến khi kết thúc vừa đúng 12 bị đi tắm rửa ngủ một giấc, đột nhiên tiếng chuông điện thoại quỷ quái vang lên trong căn phòng đóng kín một cách đường đột, lông tóc Tần Vịnh dựng đứng, mắt trợn trừng nhìn điện thoại, thấy Lâm Phàm thản nhiên chuẩn bị nhoài người lấy điện thoại, hắn vội vàng níu Lâm Phàm lại “Không được nghe!”Lâm Phàm không hiểu nhìn hắn “Sao vậy?”“Em quên vừa nãy trong phim chiếu gì à?” Tần Vịnh sợ hãi nhắc nhở, bộ phim vừa xem tên là The Ring, bây giờ vừa đúng nửa đêm! Cú điện thoại này nói không chừng là hồn ma.“Ông tổng, phim ảnh đều gạt người hết.” Lâm Phàm an ủi, vỗ vai hắn, còn nói mình không ngay là ông tổng nhát gan mà, chẳng trách không dám ở nhà một một tay cầm lấy điện thoại, mặc kệ Tần Vịnh phản đối.“A lô?”“Tút…” Đầu dây bên kia chỉ có tiếng báo bận, dường như bị ngắt, Lâm Phàm nhún vai đặt điện thoại xuống, quay đầu liền bị gương mặt xanh lè của Tần Vịnh làm giật nảy người, “Anh không sao chứ?”Tần Vịnh đờ đẫn lắc đầu, không nhìn ra hắn đang nghĩ gì.“Ông tổng, rửa mặt rồi ngủ thôi, tối nay tôi ngủ sofa.” Lâm Phàm tốt bụng muốn ông tổng có cảm giác khách đến như ở nhà, vì thế chắc chắn phải nhường phòng ngủ và giường mắt Tần Vịnh dần dần có tiêu cự, nói với Lâm Phàm “Anh cần em nhường sao? Sofa của anh.” Nói xong mặc kệ Lâm Phàm phản đối lại bế bổng cô lên đi vào phòng ngủ, kế đó cầm áo ngủ mang theo trước đó đi vào phòng ảnh trong phim ma vừa nãy từng màn từng màn một bắt đầu diễu qua trong óc hắn, tiến hành bổ tốc độ hai trăm phần trăm rửa ráy sạch sẽ hắn mặc áo ngủ chạy vào phòng khách, leo lên sofa chuẩn bị tạm đường chủ tịch Tần thị, vì cua gái mà phải chen chúc trên sofa thế nghĩ càng bất bình, gió bắt đầu lùa qua cửa sổ không đóng, thổi vù quay đầu vừa vặn đối diện với ảnh thờ bà ngoại, giật mình bật dậy xộc vào phòng Phàm nằm trên giường đang mơ mơ màng màng muốn ngủ, thấy hắn hoảng hốt luống cuống xông vào, nghi hoặc nhìn hắn “Ông tổng?”“…” Tần Vịnh nhìn cô chằm chằm không nói, bởi vì hắn không biết nói gì.“Ông tổng… có phải anh sợ không?” Lâm Phàm nhìn thấy một tia kinh hoảng trong mắt hắn, sớm biết ông tổng nhát gan như vậy hồi nãy đã không đề nghị xem phim ông tổng sợ chết khiếp cô làm sao ăn nói với ông chủ tịch.“Im!” Lúc này Tần Vịnh rất muốn mạnh mồm nói không có nhưng nói không thì phải ngủ ở phòng nhiên mắt sáng lên, quay người dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới chụp cái chăn trên sofa lại quay ngoắt vào phòng ngủ, đóng cửa phòng phóng cái vèo lên giường.“Anh sợ, em phải ngủ với anh.”Lâm Phàm ngạc nhiên nhìn ông tổng mới giây trước còn hung hăng nạt cô im, bây giờ khuôn mặt đẹp trai đầy ấm ức khiếp đảm, không khỏi trào dâng tình thương của người mẹ.“Vậy anh ngủ sát vách đi, lúc nhỏ tôi sợ bà ngoại đều để tôi ngủ bên trong.”Tần Vịnh vừa nghe Lâm Phàm đồng ý dễ dàng như thế, mở cờ trong bụng còn nhớ gì ma với chả tức ngoan ngoãn nghe lời leo lên, chui vào sát vách nằm hương đặc trưng của con gái trên người Lâm Phàm tràn ngập khứu giác của hắn, đầu óc không khỏi chạy loạn lên, đang chần chừ có nên thừa dịp ăn chút đậu hũ hay không, ai ngờ lại bị Lâm Phàm xuống tay trước.“Đừng sợ đừng sợ, có ma tôi chắn giúp anh, ngủ đi.” Lâm Phàm dịu dàng vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng rộng rãi cường tráng của Tần Vịnh, nhỏ nhẹ vỗ về mặt với dáng vẻ thần thánh trong sáng này của cô, hắn thật sự không có dũng khí chơi bẩn, nửa ngày nản lòng vùi đầu vô gối, chửi thầm, có phải Lâm Phàm cố tình cho hắn xem phim ma đặng thừa cơ ăn đậu hũ hắn không?Kỳ quặc là hơi thở ấm áp thơm tho của Lâm Phàm lượn lờ chung quanh, hắn dần dần thả lỏng người, chìm vào mộng Phàm nhẹ nhàng kéo chăn lên giúp hắn, nhìn gương mặt nghiêng một bên ngủ say, tuấn tú trắng nõn, đường nét rõ ràng, lông mày như vẽ, lông mi dài mảnh lại dày, yên lặng rủ trên đôi mắt phản chiếu bóng râm mờ mờ, mũi cao thẳng tắp, môi mỏng gợi tổng rất ưa nhìn, còn đẹp hơn con Phàm thưởng thức xong, đưa ra kết luận rồi thò tay tắt đèn ngủ cạnh giường, thiếp sớm, ánh nắng chiếu qua cửa kính rơi vào trên gương mặt ngủ say của Tần nhạt phủ một lớp sáng vàng êm ái trên khuôn mặt góc cạnh của mi dày mảnh khẽ rung rung, đôi mắt nhập nhèm mở ra, nhất thời không phản ứng kịp người đang ở nơi nhắm mắt chìm vào suy nghĩ vài giây, hắn đột ngột mở choàng mắt nhìn phần giường trống không bên cạnh, tối qua hắn ngủ lúc nào? Uất ức quá! Giả vờ tội nghiệp uổng công rồi!Rầu rĩ ngồi dậy đi ra phòng khách, phát hiện Lâm Phàm không ở nhà, Bây giờ cô què một chân còn đi đâu được? Tần Vịnh hoảng hốt vòng ba vòng trong căn phòng bé xíu, đến tủ lạnh cũng mở ra xem cô có trốn trong đó định tất cả đều không có, mặc kệ trên người còn đang mặc áo ngủ, chân đi dép lê hắn phi xuống lầu, thử tìm trong khu chung nhiên mới xuống lầu không tới một lát liền thấy bóng dáng quen thuộc của Lâm Phàm, chống gậy đứng trước một cửa hàng bán đồ ăn tức anh ách xoạc cẳng đi tới chỗ cô.“Em giỏi nhỉ! Què chân còn tự xuống lầu mua bữa sáng!” Tần Vịnh thật muốn tóm cô lên đánh cho một trận, hoặc hôn dữ dội một hồi, biện pháp sau không sai nha! Tần Vịnh lại xuất thần mua bánh bao, Lâm Phàm và ông chủ tiệm đều bị Tần Vịnh làm giật mình, Lâm Phàm vội vàng giải thích với hắn, “Tôi thấy anh ngủ ngon nên không gọi, sợ anh dậy đói bụng nên xuống mua bánh bao xá xíu anh thích ăn trước đó.”Mọi người nghe đều cảm thấy mập mờ, cô vợ nhỏ này thật biết thương chồng, chân què còn mua đồ ăn sáng nữa.“Hừ! Theo anh đi lên.” Lòng Tần Vịnh còn ngọt hơn đường phèn nữa, nhưng mặt thì vẫn thối Lâm Phàm định đi lên lầu “Khoan đã, còn chưa lấy bánh bao.” Lâm Phàm đã quen bị hắn bế vội vã la lên, vươn tay cầm lấy bánh bao từ tay bà ngờ bà chủ tiệm lại hâm mộ nói với cô “Ông xã cô tốt với cô ghê, nhìn lại đẹp trai! Cứ thế xỏ dép lê chạy xuống, ha ha.”Lâm Phàm chuẩn bị giải thích, Tần Vịnh lại cười toe toét khiêm tốn mấy câu với bà chủ, không đợi cô nói trực tiếp cướp vợ sải cẳng đi khỏi hiện trường, để lại một đám người hiểu chủ tiệm bánh bao mặt mày đầy xuân tình nhìn ông chủ nói “Năm đó ông cũng bế tôi như thế, hôm nay về nhà ông lại bế tôi lên lầu một lần đi.”Miệng ông chủ rúm ró “Bây giờ cân nặng của bà gấp hai lần bà năm đó, bán bánh bao đi!”
Ngôn Tình Nguồn 293,391 Hoàn Thành 170000 07/07/2013 Đánh giá từ 30 lượt Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi của tác giả Phạm Thu trên website đọc truyện online. “Lâm Phàm, trình tự chuyển ngành của cô đã hoàn tất nhưng chức vụ cô yêu cầu ở thành phố S cần điều chỉnh lại, nhanh nhất cũng phải ba tháng nữa mới có câu trả lời.” Một sĩ quan đứng tuổi dáng người đĩnh đạc ngồi sau bàn làm việc ngăn nắp, nhìn cô gái mặc đồ ngụy trang trước mặt.
Truyện Audio CV Ngôn Tình Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi 113 người đang đọc truyện này. Tác giả Phạm Thu Thể Loại Ngôn Tình Tình trạng Full Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Năm xuất bản 2017 Số Chữ 124,522 Truyện Dịch 100% Lượt xem 11,418 Từ Khoá co vo dac cong ngoc nghech cua toi co vo dac cong ngoc nghech cua toi full co vo dac cong ngoc nghech cua toi prc doc truyen co vo dac cong ngoc nghech cua toi Tác giả Phạm Thu, Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Thể Loại Ngôn Tình Tình trạng Full Nghe từ đầu Tổng đề cử Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi Đã có 1 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi được viết bởi tác giả Phạm Thu, truyện thuộc thể loại ngôn tình hay, tính tiết hấp dẫn, mới với truyện, bạn sẽ trải qua được rất nhiều những cung bậc cảm xúc. Thương thay bà cháu Lâm Phàm, dù có cuộc sống nghèo khổ khó khăn nhưng tinh thuần luôn tươi vui và chất câu chuyện sẽ dần hiện ra trong từng chương truyện, mời các bạn đón xem. Tags co vo dac cong ngoc nghech cua toi co vo dac cong ngoc nghech cua toi full co vo dac cong ngoc nghech cua toi prc doc truyen co vo dac cong ngoc nghech cua toi Mới nhất Chương 0076 Phiên Ngoại 5 Kiếp Sau 5 năm trước Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi Tổng đề cử 1 Tuần 176 Tháng 4328
Năm Lâm Phàm vừa mới trưởng thành, bà ngoại cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, qua lúc lâm chung bà kéo tay Lâm Phàm không nỡ buông “Phàm Phàm à, bà ngoại không theo con được nữa rồi, đừng hận mẹ con, nó cũng rất đáng Sau khi bà đi nếu con muốn tiếp tục học đại học thì bán căn nhà này đi, đủ học phí cho con có thể theo chân chị họ con đi bộ đội, chỉ sợ con chịu khổ không nổi.” Khuya hôm đó, bà ngoại đặc biệt có tinh thần, nói rất nhiều chuyện linh tinh vụn vặt, sau đó lại hồi ức đoạn thời gian Lâm Phàm từ một đứa bé dần dần trưởng thành đến mười tám đến lần đầu tiên Lâm Phàm có kinh, lần đầu tiên bà ngoại dẫn cô đi tiệm bán đồ lót mua đồ, bà không nhịn được bật cười. Lâm Phàm ngồi bên cạnh không ngừng chảy nước mắt, cô biết, đây là hồi quang phản nhiên, trời vừa sáng thì bà ngoại cũng từ từ nhắm mắt, vĩnh viễn ngủ tang lễ, ba mẹ cô lần đầu tiên đồng thời xuất hiện trước mặt lạnh lùng nhìn hai người họ biểu diễn khoa trương, nhất là mẹ cô, khóc đến nghẹn ngào, chỉ cảm thấy mờ thật sự quan tâm, vì sao mấy chục năm nay không nghe không hỏi, lúc bản thân lái xe hơi cao cấp, ăn ở nhà hàng năm sao, ngủ trên giường êm nệm ấm có từng nghĩ tới mấy năm nay mẹ già cùng con gái thơ dại đang đẩy xe ba bánh, ăn món ăn rẻ tiền nhất, ngủ trên ván gỗ cứng ngắc, đắp tấm chăn rách nát nặng trịch mà không đủ ấm hay không?“Bà ngoại, con không muốn học đại học, vì con không muốn bán nhà của sợ bà về tìm không thấy con. Con theo chị họ đi bộ đội.” Trước mộ bà, cô quyết định dứt khoát, sắp xếp hành lí đơn giản xong đóng lại cánh cửa mang đầy hồi ức, kiên quyết theo chị họ đi nhập ngũ.“Cô gái à, ngừng ở đây hả?” Tiếng tài xế ngắt đứt hồi ức của Lâm Phàm xuất thần đăm đăm nhìn khung cảnh xa lạ lại có gì đó quen thuộc, ừ một tiếng móc tiền trong ví ra đưa cho tài xế rồi xuống trên con phố sầm uất mà xa lạ, cuối cùng cô cũng tìm thấy căn nhà đơn sơ quen với lúc cô bỏ đi càng đổ nát từ xa nhìn căn nhà nhỏ, thấp thoáng như trở lại dĩ vãng, phía trước cửa nhà từng có một cái vòi ngoại già nua ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ cẩn thận nhặt những lá rau bị thứ rau đó đều do họ chờ đến lúc chợ tan hàng đi nhặt về, không tốn lúc ấy còn nhỏ dại, theo bà đi nhặt rau, chỉ là thi thoảng sẽ bị mấy con chuồn chuồn lướt qua hấp dẫn, ném rau đi bắt chuồn có khi vào dịp tết, bà ngoại ngồi bên ao nước ɢɨết cá đánh vẩy, cô đứng bên cầm dao nhỏ bắt chước tiến hành giải phẫu đối với mấy con ếch bắt Phàm ngửa đầu chớp chớp đôi mắt cay xè, cứng rắn nuốt xuống cổ họng, hít sâu một về phía căn nhà cái chìa khóa cũ kỹ ra, mở khóa cánh cửa bám đầy Cửa gỗ nhiều năm không sửa chữa phát ra tiếng động chói tai, nấm mốc bụi bặm tạt vào phòng tối mịt còn giữ nguyên dạng lúc cô ra đi, cô bước vào phòng mở toang tất cả cửa sổ, cửa kính dễ vỡ lung lay như sắp sụp xuống. Ánh nắng lâu ngày không gặp tràn ngập căn phòng kín mít, trong ánh nắng mắt thường có thể nhìn thấy những hạt bụi nhỏ lơ Phàm buông ba lô, lấy di ảnh bà ngoại treo trong phòng khách xuống, móc khăn tay ra tỉ mẩn lau chùi.“Bà ngoại, con dẫn bà về nhà.” Rốt cuộc cũng không nhịn được nghẹn ngào nức nở thành tiếng, từng giọt nước mắt to tròn lăn trên tấm ảnh trắng đen, dường như trong ảnh bà ngoại cũng đang đến khi cái khăn trắng tinh biến đen thui, di ảnh của bà ngoại mới được lau sạch, cô trân trọng đặt vào ba lô, cả bài vị trên bàn cũng cất vô cô nói với thủ trưởng là mơ thấy bà ngoại nói rất nhớ quê nhà, hi vọng cùng cô trở về đó mơ, bà ngoại ngồi trên ghế dựa trong nhà giống hệt lúc còn sống, vá mớ quần áo cũ nát, mà cô xuất hiện trong hình hài trẻ con, đang ngồi bên cửa sổ làm bài tỉnh lại gối đầu ướt một mảng, lặng lẽ thật lâu cuối cùng đưa ra quyết định tòng quân hoàn toàn chẳng vì lý do vĩ đại gì hết, chỉ muốn đi đến một nơi khép kín, có thể không cần tiếp xúc với những người đạo đức giả ngoại mất rồi cô không biết nên kiên trì tiếp như thế luyện bận rộn trong quân đội khiến cô không có bao nhiêu thời gian mà đau gian dần dần cũng chữa trị hết mọi thứ, cô sẽ không tuyệt vọng như thế nữa. Bởi vì cô nỗ lực đánh cuộc, cộng thêm năng lực thiên phú của bản thân, sau khi đợt nghĩa vụ chấm dứt cô không ra qua hàng loạt cuộc khảo hạch chọn lựa chồng chất, cô vào đội nữ đặc công của quân gian trong bộ đội, cô tự học lấy được tấm bằng đại học chính Trân Hương từng hỏi cô sao phải liều mạng như vậy, cô đáp, học đại học trong bộ đội không phải bỏ tiền mình ra, vì sao không thận thu dọn đồ đạc lúc còn sống bà ngoại thích nhất, cô nhớ bà từng nói cho cô của bà ở thành phố XX, những năm kháng chiến chống Nhật bà theo người nhà chạy nạn đến đây, sau đó quen biết ông tay cô là một cái chuông cổ nhỏ dài cỡ một cánh tay nghe nói là năm đó ông ngoại tặng cho bà, bà vẫn luôn xem nó là bảo nay chủ nhân nó đã mất đi, chỉ còn dấu tích đầy tang thương do thời gian để răng, ôm cái chuông cổ ra khỏi tất cả cửa nẻo lại như cũ, một thân một mình giống hệt sáu năm về trước lẻ loi đi trên con đường xa xăm.“Cháu là Phàm Phàm?” Một bà cụ cao tuổi chống gậy nheo đôi mắt đầy nếp nhăn hỏi, có vẻ không chắc chắn.“Dạ, bà Phương.” Lâm Phàm nhớ bà là hàng xóm đã nhiều năm, quan hệ với bà ngoại không tệ.“Ồ, đúng là Phàm Phàm rồi! Cháu về lúc nào? Bà cứ cho là sẽ không có ai về nữa.” Có lẽ già rồi, càng hoài cổ, thấy bé gái mình đã nhìn nó lớn lên, bà Phương kích động đỏ hoe mắt.“Cháu lại định đi đâu à?” Bà Phương khó hiểu, nhìn cánh cổng đóng kín và hành lí trên người cô, hỏi.“Dạ.” Nhà đã lâu không có người ở, phản gỗ trước kia cũng bị mối ăn mất cô thì không muốn đi nhà mấy người được gọi là ba mẹ kia, vì thế sắp xếp hành lí, di vật và bài vị của bà ngoại xong, cô tính tảo mộ bà xong là trực tiếp đi về quê bà.“Đi đâu? Về bộ đội sao?” Bà Phương hình như rất luyến tiếc.“Đi một nơi có biển lớn.” Lâm Phàm cười để lộ hàm răng trắng bóc. Thành phố quê bà ngoại ở gần biệt bà Phương xong, Lâm Phàm đến nghĩa địa, nói chuyện trước mộ bà hồi phút này dường như cô vẫn còn là một đứa trẻ ngốc nghếch, vẫn chưa lớn.“Mời hành khách đi thành phố S vào quầy soát vé số 3 tiến hành soát vé, tàu lửa còn 10 phút nữa là vào ga.” Giọng nữ phát thanh ngọt ngào nhắc nhở mọi người trong sảnh đợi Phàm yên lặng hòa vào dòng người như nước cửa sổ đã là ban đêm, cô nhìn thấy bóng mình qua cửa sổ thủy tinh, cao gầy mảnh mai, khiến người ta khó mà tin được sự thật cô là một lính đặc công, mái tóc ngắn suôn đuột ôm lấy gương mặt xinh xắn, thừa hưởng đôi mắt to của mẹ và đôi môi anh đào nhỏ nhắn quyến rũ.“Ôi cho qua, cho qua.” Một phụ nữ ôm con nhỏ lưng đeo đầy hành lý hấp tấp gọi lớn, một cái hành lí trong số ấy rơi xuống đất liền bị đám đông gạt ra đằng thật tình không kiếm đâu ra tay để nhặt nó Phàm không đành, rời khỏi hàng nhặt hành lí lên giúp chị, “Em cầm giúp chị cho, chúng ta đi cùng chuyến tàu.”“Ôi! Cám ơn cô!” Người phụ nữ cảm kích, “Tiếc quá, làm cô nhường không chỗ xếp hàng cho người ta.”“Không sao, dù sao lúc mua vé thì chỗ ngồi cũng định sẵn rồi, hấp tấp lên tàu cũng không giành được chỗ tốt hơn.” Lâm Phàm nói giỡn.“Ha ha, phải phải!”Sau khi lên tàu, Lâm Phàm giúp chị ta cất hành lí đàng hoàng xong mới tìm chỗ của mình, mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ đường trước mặt đối với cô mà nói rất mơ hồ, cô cần có đầy đủ tinh như Trân Hương đã nói, chẳng qua là cô đi tới một chiến trường mới, không có đồng đội.“A lô, xin chào, tôi là Lâm trước gọi điện thoại cho cô hẹn hôm nay đi xem phòng cô cho thuê.” Đứng trong buồng điện thoại công cộng ngoài cửa ga, Lâm Phàm móc mảnh giấy ghi số điện thoại gọi cho chủ nhà.“Vâng, bây giờ cô đứng chỗ nào?” Điện thoại truyền đến giọng phụ nữ êm tai.“Ga xe lửa, ngồi xe buýt tuyến số mấy thì đến?”“Tôi nghĩ coi, cô ngồi tuyến số 52, đến khu XX xuống xe tôi đón cô.”Cảm ơn xong Lâm Phàm gác điện thoại, bắt đầu tìm trạm xe lâu sau, xe số 52 từ từ tiến vào tầm mắt, xe buýt đầy ắp khiến Lâm Phàm có hơi e trong khoang xe chật ních, xe chạy thong thả, tuy một ngày một đêm Lâm Phàm chưa ngủ nhưng vẫn còn rất tỉnh khi ra ngoài làm nhiệm vụ ẩn trong rừng cây, chuyện mấy ngày không ngủ, nhìn chằm chằm mục tiêu cũng thỉnh thoảng phát một tiếng đồng hồ sau, tiếng phát thanh dễ nghe trên xe buýt vang lên, “Đến khu XX rồi, mời hành khách nhớ cầm đồ tùy thân của mình.” Tốn không ít sức lực mới từ trong tốp người lỉnh kỉnh chai lọ giống nhau xuống xe, Lâm Phàm thoải mái thở một hơi thật bốn phía vẫn không thấy chủ cho thuê nhà đâu, đi vài bước tới trạm điện thoại công cộng bên cạnh một tiệm tạp hóa, lại gọi vào số máy nọ, “Xin chào, tôi tới khu XX rồi, đứng bên cạnh tiệm tạp hóa.”“Vâng, tôi lập tức tới liền.”Ngắt điện thoại xong, Lâm Phàm móc ra năm đồng xu [1] đưa cho ông chủ, đi đến cạnh tiệm tạp hóa đứng thẳng mặt xinh xắn phối hợp với dáng người cao gầy, ăn mặc trung tính dẫn tới không ít ánh mắt của người qua đường, nhất là cái ba lô màu xanh lá mạ to đùng trên lưng cô.“Cô là Lâm Phàm?” Một phụ nữ chưa tới ba mươi ăn mặc thời trang dè dặt hỏi.“Vâng! Chị là chủ nhà nhỉ?!”“Đúng rồi! Đi theo tôi, từ trạm xe buýt tới chỗ tôi gần lắm, cô thuê rồi đi lại cũng rất tiện.” Người phụ nữ huyên thuyên khoe khoang nhà Phàm biết với cái giá phòng mình thuê, không có khả năng tốt như thế, may là cô cũng không soi chừng mười phút mới tới cửa một tòa nhà cũ kỹ.“Là chỗ này, lầu 5.” Người phụ nữ dẫn cô lên lầu, thở phì phò mở cửa.“Thể lực cô Lâm tốt thật, đeo nhiều đồ như vậy lên lầu 5 mà không thở dốc.”“À à, cũng tạm.”“Phòng này đây, giường chiếu gì đều có cả, chỉ là không có điều hòa, máy nước nóng, cô cũng biết với cái giá này không thể có những thứ đó. Những cái khác tôi bảo đảm đều tốt cả.”Lâm Phàm tỉ mỉ xem xét một vòng, tốt hơn nhà cô ở hồi nhỏ nhiều.“Được, phòng này đi.”Chủ nhà có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn của cô, kế đó vui vẻ lấy hợp đồng trong túi ra.“Cô Lâm quyết đoán thật, cô đóng trước ba tháng tiền thuê, ký vô chỗ này.”Lâm Phàm cầm hợp đồng, nhìn đại khái thấy không có gì bất thường liền ký rồi giao tiền.“Chìa khóa chỉ có một chiếc thôi sao?”“Cô giữ một, tôi giữ một cái đề phòng bất điều cô yên tâm đi, tôi tuyệt đối không vào phòng hợp đồng có ghi nếu trong thời gian thuê nhà, tôi tùy tiện đi vào sẽ phải trả tiền bồi thường.”“Được, vậy tôi ở luôn.”“Vâng, cô nghỉ ngơi đi trước, có chuyện gì gọi điện thoại cho tôi là đúng rồi, điện thoại trong nhà đã ngắt rồi, nếu cô cần thì tự đến công ty điện thoại mắc lại.” Chủ nhà cầm lại hợp đồng, híp mắt cười nói.“Vâng!”Sau khi chủ nhà đi, Lâm Phàm mở cửa là một căn hộ có một phòng ngủ và một phòng hơi nhỏ nhưng nhà bếp nhà vệ sinh đầy lôi trong ba lô ra một cái khăn lông, tỉ mẩn lau chùi phòng lại một lấy ảnh bà ngoại cùng bài vị ra cẩn thận đặt lên bàn nhỏ ngay chính giữa phòng khách, lúc này mới vào nhà vệ sinh tắm xong mặc một cái áo sơ mi rộng, quần đùi đi vào nhà bếp kiểm tra dụng cụ một lượt, xỏ dép vào đi xuống siêu thị dưới lầu mua đồ dùng sinh nhà nghèo phải làm việc nhà từ thế không giống với mấy cô công chúa hiện giờ, từ nhỏ cô làm đủ loại việc nhà, nên tay nghề bếp núc rất khu thực phẩm, cô chọn đồ ăn giá phải chăng, thuận tiện mua dầu muối tương giấm cùng các thứ đồ dùng sinh hoạt khác, đầy một túi trên đường đều ngạc nhiên nhìn cô gái gầy gò nhấc một túi to bước đi như bay.
co vo dac cong ngoc nghech cua toi