Cập nhật những thông tin thời trang, những bài viết về áo dài, váy dạ hội và áo cưới cũng như những xu hướng thời trang thế giới, và thông tin khuyến mãi từ LAHAVA Ao Dai Vietnam. Vietnam Girl. Dragon Ball Wallpapers. Jumpsuit. Kim So Yeo, áo dài, thơ sáu chữ, thơ tình, thơ tình yêu
Chắc chắn khó có thể thõa mãn nhu cầu của bạn lẫn bạn tình. 3-7 phút, khi bạn tình đã lên đỉnh được 2-3 lần: mức trung bình của rất nhiều người, bạn hoàn toàn khỏe mạnh. 7-13 phút: con số đáng mơ ước của nhiều quý ông và đôi khi của phụ nữ: Hơn 15 phút: quá lâu
Biết rằng công ty nhận tiền vay một lần toàn bộ vào ngày 15/5/2004. Ngân hàng và công ty thoả thuận kỳ hạn trả nợ là 1 tháng, kỳ hạn trả nợ đầu tiên sau 2 tháng kể từ ngày nhận tiền. Yêu cầu: Tính thời hạn nợ cuối cùng của khoản vay.
Ngoài ra, Phụng hoàng lâu c òn gửi gắm thông điệp ý nghĩa về tình yêu thông qua bốn câu chuyện tình yêu trong bốn thời đại: "Gặp được người mình yêu là một điều hạnh phúc. Vì vậy, dù có khó khăn gì xảy ra cũng đừng bao giờ bỏ cuộc. Chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu thì chuyện gì cũng có
Bảy năm trước, nàng là sống nhờ ở Hoắc gia tiểu bé gái mồ côi, hắn là hãm sâu tình yêu cuồng nhiệt Hoắc gia nhị công tử. Nàng ở thanh xuân nảy mầm thời điểm yêu cái này đại chính mình tám Truyện Khác : nownovels/wikidich nownovels/wikidich
3. Truyện ngôn tình cưới trước yêu sau "Yêu em hơn cả sinh mệnh" Tác giả: Dư Lạc Thuần; Thể loại: ngôn tình cưới trước yêu sau, hắc bang; Văn án truyện. Du Huân Huân (18 tuổi) phải kết hôn với Ngô Vũ Thần (30 tuổi). Đây là hôn ước đã được định sẵn của hai nhà.
9PpUpw. Contents1 Giới thiệu Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Thời Đại Sau Tình Yêu Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại Thanh mai trúc mã, ngược luyến tình thâm, gương vỡ lại lànhĐộ dài 82 chươngNgười dịch MingPoster leuyenhoanghanh Đối với Hạ Nhật mà nói, Mông Qua chính là cậu bé hoàng tử cô đơn, tính cách ngang bướng, là gã kị binh tình cờ bị giáng xuống mái nhà, là người mà cô luôn yêu thương trước hai mươi ba tuổi, là người mà cô đã cố gắng quên đi sau năm hai mươi ba tuổi. Cô từng giải thích một câu nói “Tôi yêu anh nhưng việc đó không liên quan đến nha” hết lần này đến lần khác nhưng cuối cũng cô cũng biết mệt mỏi. Còn ở trong mắt Mông Qua, Hạ Nhật chính là ngọn hải đăng, là hồ nước tĩnh lặng nơi rừng sâu, anh luôn cho rằng chỉ cần quay đầu là thấy cô đang chờ nơi đó, nhưng rồi một ngày anh không thấy cô nữa. Tô Hông Liên với Mông Qua là niềm ao ước, là giấc mơ của tuổi trẻ, mê hoặc đôi mắt của anh. Mà Mông Qua đối với Hồng Liên là tình yêu, là thứ tượng trưng, mãi cho đến sau này cô không biết là gì nữa. Danh sách chương Chương 1 Lời mở đầu Chương 2 Đứa con cưng 1 Chương 3 Đứa con cưng 2 Chương 4 Đứa con cưng 3 Chương 5 Đứa con cưng 4 Chương 6 Tuổi dậy thì* 1 Chương 7 Tuổi dậy thì 2 Chương 8 Tuổi dậy thì 3 Chương 9 Vĩnh biệt 1 Chương 10 Vĩnh biệt 2 Chương 11 Hồng liên 1 Chương 12 Hồng liên 2 Chương 13 Hồng liên 3 Chương 14 Cay đắng 1 Chương 15 Cay đắng 2 Chương 16 Cay đắng 3 Chương 17 Nóng lòng không yên 1 Chương 18 Bồn chồn không yên 2 Chương 19 Giữa hạ 1 Chương 20 Giữa hạ 2 Chương 21 Dao sắc 1 Chương 22 Dao sắc 2 Chương 23 Dao sắc 3 Chương 24 Thành phố đau thương 1 Chương 25 Thành Phố Đau Thương 2 Chương 26 Trùng phùng 1 Chương 27 Trùng phùng 2 Chương 28 Cùng Xuất Hiện 1 Chương 29 Cùng xuất hiện 2 Chương 30 Dây dưa 1 Chương 31 Dây dưa 2 Chương 32 Dây dưa 3 Chương 33 Kết hôn 1 Chương 34 Kết hôn 2 Chương 35 Kết hôn 3 Chương 36 Đoàn tụ 1 Chương 37 Đoàn tụ 2 Chương 38 Mê loạn 1 Chương 39 Mê loạn 2 Chương 40 Mê loạn 3 Chương 41 Dừng chân 1 Chương 42 Dừng chân 2 Chương 43 Ước hẹn 1 Chương 44 Ước hẹn 2 Chương 45 Kiều diễm 1 Chương 46 Kiều diễm 2 Chương 47 Thích thanh 1 * Chương 48 Thích thanh 2 Chương 49 Thích thanh 3 Chương 50 Tình nồng 1 Trọn bộ Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả.
Năm Hạ Nhật mười tuổi, bố mang cô và em trai từ vùng quê Ngư Mễ* ra đi, bởi vì bà nội tuổi đã già. Còn nhớ năm đó vừa ngay đầu xuân, bốn bề một màu xanh biếc, sắc cỏ liền trời. Bà nội tuổi đã cao chống gậy đến cửa thôn tiễn họ, đứng dưới gốc đa già đã trăm tuổi với đôi mắt ngập tràn nỗi buồn chia mẹ của Hạ Nhật từ nhỏ đã li dị, cô và em trai do một tay bà nội nuôi lớn. Hôm ấy, cô ôm lấy bà nội, tràn đầy lòng tin bảo rằng bà nội hãy ở đây chờ cô, đợi cô lớn rồi sẽ mua căn nhà lớn trong thành phố rồi mướn người hầu cho bà. Lúc đó, Hạ Nhật cho rằng bà nội của mình là siêu nhân không gì không thể làm được, cũng chưa từng nghĩ rằng có một ngày bà sẽ rời nội gọi nơi cô sắp phải đi là kinh thành, nghe nói vô cùng phồn Nhật mười tuổi và Hạ Thiên tám tuổi cứ như thế mà theo bố ngồi xe lửa đến kinh thành. Bố của Hạ Nhật trước kia là một quân nhân, ông là một tài xế trong quân đội phụ trách lái xe cho thủ trưởng. Về sau, ông theo thủ trưởng của mình đến Bắc Kinh, và theo cho đến tận bây đưa bọn họ đến một căn nhà rất lớn, có cửa sắt rất cao, có đình viện to và rộng rãi. Trong đình viện trồng chuối tây, dưới dàn chuối tây có đám Thất Lý Hương được cắt tỉa rất gọn gàng, có những đóa hoa xinh đẹp mà Hạ Nhật không gọi được tên. Cô và em trai tay nắm lấy tay theo sau lưng bố, cái nhà đẹp đến nỗi chỉ trên ti vi mới có này khiến Hạ Nhật trong lòng sinh ra nỗi bất an. Ở trong thôn thường nghe người ta nói, người có tiền trong thành phố thường rất khó chung lên bậc thềm, bố đưa họ vào trong một cái sảnh lớn. Vừa vào đại sảnh, Hạ Nhật liền bị âm thanh đẹp đẽ thu hút, nhưng Hạ Nhật không dám ngẩng đầu lên tìm nguồn phát ra âm thanh đó, chỉ cảm thấy âm thanh đó giống như tiếng hạt mưa rơi từ mái hiên căn nhà cũ của bà nội xuống mặt thềm đá vào những ngày mưa, phát ra âm thanh vui Nhật cúi đầu nhìn giày của mình, nó trông hơi cũ, hơn nữa còn lấm lem bụi đất, hoàn toàn tách biệt với mặt sàn sạch sẽ sáng bóng này.“Tiểu Qua, đang luyện đàn à?” – Bố đứng bên cạnh nói.“Đúng vậy. Chú Hạ, ông nội sắp xuống rồi.” – Giọng nói nho nhã lễ độ, hơi lộ chút vẻ trẻ Nhật vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy cây dương cầm bên dưới cầu thang hình xoắn ốc và đứa trẻ đang ngồi trước nó, vừa hay, đứa trẻ đó cũng đang nhìn cô. Sau khi tiếp xúc với ánh mắt của cô, cậu nghịch ngợm nháy nháy mắt với đầu xuống, Hạ Nhật nghĩ, đó thật sự là một đứa trẻ xinh đẹp. Mông Qua ngày đó mặc một chiếc sơ mi ngắn tay màu trắng, kiểu tóc chải gọn chỉnh tề, giống hệt như những đứa trẻ xinh đẹp mà Hạ Nhật nhìn thấy trên tivi kia một lúc, một người từ trên lầu bước xuống, đó là một ông lão trông rất có thần khí.“Đức Khâm, về rồi à.” – Ông đi đến trước mặt họ, mặt mang nét cười nhìn họ “Là Hạ Nhật và Hạ Thiên phải không?”“Vâng, thưa thủ trưởng.” – Bố kéo cô và em trai lại “A Nhật, A Thiên, chào thủ trưởng đi con.”“Chào thủ trưởng.” – Hạ Nhật và Hạ Thiên không hẹn mà cùng đồng dương cầm ngừng lại, theo đó là tiếng cười “Phụt...” một cái. Mông Qua cảm thấy hai đứa trẻ dưới quê kia còn có thể trông ngốc hơn, nếu chúng cúi đầu thấp thêm là lần đầu họ gặp nhau. Năm đó, Hạ Nhật mười tuổi, Mông Qua mười tuổi, Hạ Thiên tám tuổi. Đấy là một ngày giữa hè, Thất Lý Hương trong đình viện vừa đến đêm sẽ tỏa ra hương thơm mê người, kèm theo tiếng đàn vui lâu sau đó, Hạ Nhật và Hạ Thiên được đi học, hơn nữa còn là một trường quý tộc. Hạ Thiên học lớp 2, Hạ Nhật học lớp 4, là bạn học của Mông Qua. Ngày đầu tiên khai trường, cậu bé đẹp trai tên Mông Qua kia cứ như thế mà chỉ vào Hạ Nhật và nói với bạn học cả lớp“Bạn này tên Hạ Nhật, cùng một nước với tôi, mọi người sau này không được ăn hiếp bạn ấy.”Lời của Mông Qua vừa nói xong, Hạ Nhật cảm thấy trái tim bồn chồn bất an của cô như nhẹ tâng hẳn đi. Cứ như, trên thế giới này thật sự sẽ không còn có người ức hiếp cô Qua là một đứa trẻ ngoan, hơn nữa còn là một đứa trẻ ngoan xinh đẹp. Hạ Nhật cảm thấy Mông Qua nhất định là đứa con cưng của Thượng Đế. Cậu thông minh, ngoan ngoãn, học giỏi, đàn dương cầm giỏi, còn biết chút đàn vĩ cầm. Có gia đình mỹ mãn, có bố mẹ yêu cậu, có ông nội thủ trưởng thương cậu. Bọn trẻ đều thích chơi với cậu, đều nghe lời cậu. Những người lớn đều thích cậu, luôn gọi cậu Tiểu Qua, Tiểu Qua một cách thân thiết. Hạ Nhật còn cảm thấy cậu là một đứa con cưng lương thiện, không ngạo mạn, rất lễ phép. Cậu đối xử với người ta luôn là nho nhã lễ độ, với bản thân và Hạ Thiên cũng như vậy, trước giờ chưa từng vì họ xuất thân quê mùa mà xem thường họ, cũng không giống như những đứa trẻ khác, trêu cười giọng phổ thông bập bẹ của họ, cũng không bởi vì họ là con của tài xế mà làm lơ nên, Hạ Nhật đã quyết định phải đối xử tốt với đứa trẻ này, cô phải chăm sóc cậu, bởi vì bố nói với cô rằng Mông Qua nhỏ hơn cô mấy tháng, bởi vậy cô nên chăm sóc cho cậu đàng hoàng. Cứ như thế, Hạ Nhật đã trở thành cái đuôi của Mông Qua, cô vì cậu mà làm tất cả mọi thứ bản thân có thể làm, ví như giúp cậu tìm cái huy hiệu trường mà cậu quên mất đã để ở đâu, ví như giúp cậu lựa hết số cà rốt cậu không thích trong phần ăn ra, ví như giúp cậu chỉnh lí sạch sẽ gọn gàng quần áo bị dơ bị nhăn trước khi cậu về nhà...Hạ Nhật nghĩ Mông Qua nhất định là đứa trẻ vui vẻ nhất trên đời, sự thật hình như cũng là thế, mãi cho đến năm họ mười một xuân năm mười một tuổi ấy, Hạ Nhật nhìn cậu hung hăng dùng dao cắt nát con búp bê có dáng vẻ ngây ngô mà mẹ cậu mang từ nước ngoài về, rồi lại dùng bật lửa đốt nó, ánh lửa bùng lên chiếu vào mặt cậu. Lạnh lùng, buốt giá, như một bức tượng khắc bằng băng.“Mông Qua.” – Hạ Nhật đi đến trước mặt cậu, nhỏ tiếng cậu ngước lên nhìn thấy cô, rõ ràng có chút hoảng hốt, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt thôi.“Cậu đến đây làm gì?”“Tôi...” – Thực ra Hạ Nhật không biết bản thân muốn làm gì, chỉ là nhìn thấy cậu như thế trong lòng rất buồn.“Nhìn thấy rồi chứ, không được nói ra.”“Biết rồi.” – Hạ Nhật khẽ nói “Tại sao? Tại sao phải đốt nó đi?”“Chẳng tại sao cả, do không thích thôi.”- Cậu lạnh lùng đáp, Mông Qua vào thời khắc này với cậu lúc bình thường cứ như là hai con người khác nhau vậy.“Nhưng vừa nãy cậu chẳng phải đã nói là thích sao?”- Ban nãy Hạ Nhật còn thấy dáng vẻ rất thích thú của cậu, vừa nói cảm ơn vừa ôm lấy mẹ mình.“Đứa trẻ từ quê lên chỉ nên đơn thuần, không nên ngu đần, không có chút nhãn lực nào, còn không biết quan sát sắc mặt lời nói. Cậu chắc vẫn chưa biết, rằng người đàn bà trong nhà kia không phải là mẹ của tôi, ở đây rất nhiều người đều biết bà ta không phải mẹ ruột tôi, chỉ là họ không dám nói ra thôi.” – Cậu khoanh tay lại, cứ như đang kể chuyện của người khác vậy.”Vậy mẹ của cậu đâu?””Chết rồi. Lúc tôi sáu tuổi đã chết rồi.” - Mông Qua đưa mắt nhìn về nơi xa xa, kẻ mù mờ như cô vào thời khắc đó đột nhiên đã hiểu, có lẽ cậu đang nhớ thương mẹ của cậu, tâm trạng cũng giống như cô nhớ thương mẹ của mình vậy.”Mông Qua, mẹ của cậu nhất định là rất đẹp nhỉ?” - Cô tuổi bé thơ không hiểu nên dùng lời như thế nào để an ủi đứa trẻ này, chỉ nghĩ rằng để có thể sinh ra một đứa trẻ như Mông Qua, mẹ của cậu nhất định là một người phụ nữ cực kì Qua không trả lời, vẫn cố chấp nhìn về nơi bất định nào đó, Hạ Nhật cứ thế mà lẳng lặng, lẳng lặng nhìn vào là lần đầu tiên Mông Qua nhìn rõ ràng đứa trẻ tên Hạ Nhật này, gương mặt tròn tròn, đôi mắt cũng tròn tròn, con ngươi đen tròn như quả nho đen, sống mũi vênh vểnh, trông cũng xem như xinh thực, Mông Qua tự đáy lòng vẫn luôn xem thường hai đứa trẻ từ quê lên này. Có điều, cậu là một đứa trẻ ngoan có lễ độ. Đứa trẻ ngoan sao? Cũng không phải hoàn toàn như tận đáy lòng, Mông Qua cũng biết bản thân không phải là một đứa trẻ ngoan, từ sau khi mẹ cậu ra đi. Lúc tám tuổi, bố cậu đem người đàn bà mà trước kia cậu gọi là dì về nhà, nói rằng bà ta sau này chính là mẹ mới của cậu. Rõ ràng là dì tại sao lại biến thành mẹ mới chứ?Bố cậu nói với cậu rằng vì cậu vẫn còn nhỏ, cho nên cần một người mẹ mới chăm sóc cho cậu. Thật buồn cười, Mông Qua lúc đó chỉ nghĩ rằng tại sao lại là bà ta, đó là người em gái mà mẹ yêu thương, dù là không phải em gái ruột, nhưng mẹ đối xử với bà ta thật sự rất tốt. Cho bà ta phòng đẹp để ở, cho bà ta công việc tốt, lúc nói chuyện với bà ta sẽ luôn rất dịu dàng. Cậu cũng thích bà ta, nhưng tại sao lại biến thành mẹ kia chứ? Trên thế giới này mẹ chẳng phải chỉ nên có một không hai thôi sao?Bố cậu nói, “Xin lỗi, Tiểu Qua, bố cần một người vợ.“. Mẹ cậu mới đi có bao lâu đâu, bố cậu đã bảo ông ấy cần một người vợ. Nhưng Mông Qua nhớ rõ, bố cậu từng nói với mẹ cậu rằng, “Tú Tú, em biết anh vui mừng xiết bao khi em trở thành vợ anh không?“. Lúc mẹ cậu bệnh, người đàn bà cậu gọi là dì kia nói với mẹ cậu rằng, “Chị, chị đừng rời xa em.“. Hẳn là nói dối thôi? Đám người lớn đều thích nói dối, đến cả người ông luôn yêu thương cậu cũng nói dối cậu. Nói cái gì mà mẹ cậu không nỡ bỏ lại cậu, cho nên nhất định sẽ không rời xa đàn bà đó nói sao nhỉ, “Tiểu Qua, dì cả đời này chỉ sẽ có một mình con là con.“. Lời vẫn bên tai, nhưng một năm sau, Mông Qua đã nghe thấy bà ta nói với bố mình rằng, “Anh Mông, chúng ta không thể có một đứa con thuộc về mình sao?“. "Rầm!" một tiếng, bố hắn đập cái gì đó xuống đất, ông ấy tức giận nói, “Lúc đầu cô đã hứa với tôi cái gì? Lẽ nào Tiểu Qua chưa đủ tốt sao? Nó thích cô, xem cô như như mẹ ruột của mình, cô còn chưa thấy đủ sao?”Tiếp đó, là một tràng tiếng thút thít nho tốt. Như thế rất tốt, Mông Qua nghĩ, không uổng công bản thân khổ cực giả vờ là đứa trẻ nhiều người đều khen bản thân là một đứa trẻ ngoan, một đứa trẻ thông minh. Nhưng những người đó đều không biết rằng phải vờ là một đứa trẻ ngoan mệt biết bao. Mông Qua nhìn bóng người nho nhỏ bên cạnh mình, cậu cảm thấy bản thân ở trước mặt đứa trẻ này không cần phải giả vờ, đứa trẻ từ quê lên nó hiểu gì chương 2.*”Vùng quê Ngư Mễ” là chỉ đồng bằng trung hạ du sông Trường Giang và đồng bằng tam giác châu sông Châu. Bởi vì miền đông Trung Quốc chịu ảnh hưởng của gió mùa hạ, nước trời phong phú, cho nên khí hậu ẩm ướt, sản vật đa dạng, được gọi là “vùng quê Ngư Mễ”. Nghĩa là vùng quê có cá có gạo, ý chỉ vùng quê phong phú đủ thứ vật sản.
Bầu trời trên sân bay thủ đô vào năm năm sau vẫn xanh như thế, cảnh vui buồn ly hợp ở nơi đây vẫn mãi không hạ màn. Vẫn người qua kẻ lại, có người rời đi, có người trở về, có người ăn mừng gặp lại, có người đau lòng chia ly, hết thảy dường như chưa từng đổi thay. Ở trung tâm sảnh chờ khách vẫn còn đặt bước tượng khắc năm năm trước, trong sảnh phòng to lớn cây cối vẫn xanh tốt như xưa. Năm năm đối với nơi này dường như chỉ qua trong cái chớp năm có thể làm những gì?Năm năm có thể khiến cho một đứa trẻ từ oa oa chào đời đến bập bẹ từng tiếng, đến biết nói chuyện, đến biết đi đứng, đến biết đếm từ một đến một trăm, đến nhận thức được rằng bầu trời thì xanh còn vầng mây thì trắng. Đến biết gọi tên người thân yêu nhất của năm có thể khiến cho một mầm cây trưởng thành khỏe mạnh, cũng có thể làm biển cả hóa nương năm có thể làm mờ đi gương mặt của một số người, làm mờ đi một số đường nét, khiến hồi ức lắng đọng thành cát đá trong hồ, khiến một số vết thương nhạt đi theo năm nên, Hạ Nhật cảm thấy năm năm là một khoảng thời gian không hề ngắn Hạ tựa người vào cái cột ở một bên, híp mắt nhìn bóng hình của bản thân trên chiếc cửa sổ bằng kính chạm đất. Lôi thôi luộm thuộm, có chút giống kẻ lang thang cũng có chút bụi bẫm. Đây là nhận xét của A tay kéo khóe miệng, Hạ Nhật mỉm cười với chính mình trong kính, tiếp đó lại nhớ đến lời A Thụ nói, rằng A Nhật cười lên trông luôn ngốc nghếch ngây ngô, vì thế, nụ cười biến thành cơn bực tức. Cô cười lên nào có ngốc đâu.“Hạ Nhật, là Hạ Nhật phải không?”- Một giọng nói đột nhiên vang lên khiến Hạ Nhật giật mình một cái, sau khi nhìn rõ người vừa đến xong, nụ cười liền đông lại trên mặt tiếng đồng hồ trước, A Thụ hỏi rằng cảnh tượng tương phùng trong lý tưởng của cô là ở nơi nào, lúc đó, cô thuận miệng trả lời là sân bay. Theo như khảo sát Uy Quyền của truyền thông phương Tây, cảnh tượng tương phùng trong lý tưởng của nữ giới là ở sân bay. Nếu như có thể lựa chọn lại, Hạ Nhật nhất định sẽ đổi đáp án. Kì thực, vẫn là không gặp lại thì tốt hơn. Trong đời luôn có một số việc bạn không muốn nghĩ đến, có một số người bạn không muốn gặp lại, ví dụ như người trước mắt cô đây.“Thật là em à... Hạ Nhật? Thật là em, mấy năm nay em đã chạy đi đâu thế? Hạ Nhật, tôi không ngờ được sẽ đụng mặt em ở đây đấy...” – Ông bạn dáng vẻ đường đường với bộ dạng suýt chút mừng đến phát khóc này...“Đúng vậy, là tôi đây, Thành Chí Cao.” – Hạ Nhật ngắt ngang bài diễn thuyết của anh Chí Cao đánh giá cô một phen từ trên xuống dưới, khe khẽ thở dài một hơi “Hạ Nhật, tôi cảm thấy em hình như thay đổi rồi, lại hình như không hề thay đổi.”Hạ Nhật vẫn giữ tư thế ban đầu để nhìn anh ta, ông bạn này đã thay đổi không ít, người rắn rỏi hơn, cũng có khí chất hơn. Một thân áo vest, mái tóc chỉnh tề dán ngay trên đầu, hình tượng của một con người thành công.“Hạ Nhật, em biết không, năm năm nay Mông Qua vẫn luôn đang tìm em. Không chỉ phái người đi tìm, bản thân cậu ta cũng tốn không ít thời gian.” – Ngữ khí của Thành Chí Cao vô cùng nặng nề “Em biết không, thằng nhóc đó sau khi em đi, cả con người đều thay đổi.”Hạ Nhật khẽ nhếch miệng, cô biết cái tên này nhất định sẽ được nhắc kèm theo mà, Hạ Nhật và Mông Qua, hai cái tên đã quấn lấy nhau suốt mười ba năm nay.“A Nhật.” – A Thụ kịp thời xuất hiện “Đợi lâu lắm rồi phải không, bạn của chị à?”“Ừ” – Như trút được gánh nặng, quàng túi lớn túi nhỏ lên người, Hạ Nhật quay đầu nói một câu.“Thành Chí Cao, tạm biệt.”“Hạ Nhật, em không thể cứ như vầy mà đi được.” – Thành Chí Cao sốt ruột, nắm lấy áo của cô.“Được rồi, ý của anh tôi đại khái đã hiểu, anh nói với Mông Qua là không cần tìm tôi nữa, tôi cũng tha thứ cho cậu ta rồi, hết thảy của tất cả cũng đến đây chấm dứt. Thành Chí Cao, anh có thể buông tay rồi, nếu anh còn coi tôi là bạn.”Hạ Nhật lặng yên nhìn tay của anh Chí Cao lặng lẽ buông tay mình ra khỏi sân bay, bắt một chiếc taxi.“Mông Qua là ai?”- Trên xe, A Thụ hỏi “Anh ta đã làm gì có lỗi với chị sao?”Hạ Nhật tựa đầu lên ghế, cái tên người Đài Loan nhiều chuyện này, lười nhác nói “Mông Qua đương nhiên là Mông Qua. Cậu ta không làm chuyện có lỗi với chị, chỉ là thiếu chị rất nhiều tiền thôi.”“Bao nhiêu? Bao nhiêu cơ?” – Quả nhiên, đồ mê tiền liền có hứng thú cậu ta một cái, Hạ Nhật tự mình nhắm mắt lại. Chuyến bay mười mấy tiếng đồng hồ khiến cô đau đầu chóng tràng tiếng thắng xe bén nhọn kèm theo màn chửi rủa đầy tức tối của tài xế taxi kéo Hạ Nhật trở về từ trong cơn nửa tỉnh nửa mê, lúc mở mắt ra, tài xế taxi đã nổi giận đùng đùng mà bước xuống xe Porsche màu xám bạc thình lình chặn đứng đường khi quay kiếng xe xuống, ngoái đầu ra ngoài, nhìn rõ mọi thứ, trong lòng Hạ Nhật dâng tràn cảm giác mệt mỏi nặng đứng dưới ánh mặt trời, gương mặt anh tuấn, thân hình thon dài, quần áo chỉnh tề, còn có chiếc Porsche bên cạnh anh, nghiễm nhiên giống như cảnh tượng bước ra từ trong phim thần tượng, màn chào hàng đầu tiên của nam chính đẹp trai nhiều Hạ Nhật đã qua cái độ tuổi mê phim thần tượng cứ như thế mà nhìn thẳng chằm chằm vào cô, đáy lòng Hạ Nhật thở dài một hơi. Thôi vậy, hết thảy của tất cả cũng nên đến hồi chấm dứt xuống xe, Hạ Nhật mở miệng “Mông Qua, đã lâu không gặp.”Đúng vậy, đủ lâu rồi, lâu đến có thể bình tâm hòa khí để đối mặt rồi. Hạ Nhật còn nhớ năm năm trước có bao nhiêu oán hận đối với con người này, hận không thể chưa từng quen biết anh, Hạ Nhật vẫn luôn rất hiếm khi hối hận đối với chuyện mình đã làm, nhưng duy nhất đối với anh, cô hối hận rồi, hối hận đã quen con người này, hối hận đã yêu con người này.“A Nhật...” – Anh rũ mắt xuống, chọn lựa không nhìn vào mắt là áy náy, Hạ Nhật nhàn nhạt nghĩ.“Mông Qua, Hạ Thiên chết rồi, cho nên hẳn cậu biết là tôi không muốn gặp lại cậu nữa. Sau này, đừng tìm tôi nữa. Cho dù có tình cờ đụng phải, cậu cũng hãy vờ như không quen tôi đi. Đây là yêu cầu cuối cùng của tôi đối với cậu. Xem như cậu trả nợ cho tôi.”“Hơn nữa, tôi không muốn gánh lấy thù hận. Nó quá nặng nề rồi, Mông Qua à.”Chỉ có như vậy mới sẽ khiến cả hai người đều chết trời biết, để nói ra lời như thế cần tới bao nhiêu sức lực. Hạ Nhật nhắm mắt lại, ánh mặt trời gay gắt xuyên qua mí mắt, châm chích khiến người ta muốn rơi nước mắt. Hạ Thiên, Hạ Thiên, đứa trẻ luôn lòng thòng nước mũi quấn quýt theo sau mình kia, cậu bé có nét cười rạng rỡ kia, chàng trai có gương mặt giống hệt cha mình kia...Một tiếng động vang lên, khi mở mắt lại, Hạ Nhật nhìn thấy Mông Qua ngồi bệt trên mặt đất, mặt xám như tro, anh kinh sợ mà nhìn cô, trong mắt lộ ra vẻ khó thể tin được, bất lực, sợ hãi, cơ nhỡ, khẩn cầu...Cứ như thế mà nhìn đăm đắm vào Nhật khẽ đưa tay, cuối cùng lại bỏ xuống. Hóa ra bản thân vẫn ngốc nghếch muốn kéo anh dậy vào thời khắc này, cô không nhìn nổi dáng vẻ bây giờ của anh, nhưng hiện tại cô cũng không có sức để kéo anh dậy. Mở cửa xe ra, cô không nhìn anh lần nào nữa, chiếc taxi lướt qua bên người chiếc taxi dần dần đi xa khỏi mình, sau cùng biến mất giữa dòng xe lớn, Mông Qua đột nhiên muốn cười lớn, có thể cười lớn bao nhiêu thì cười lớn bấy nhiêu. Xem đi, ông Trời sau khi cho anh nhiều cơ hội đến thế, cuối cùng cũng buông tay từ bỏ nhớ đến một lời thoại trong phim điện ảnh rất kinh điển, gieo nhân nào gặt quả Thiên chết rồi, Hạ Nhật sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa, sẽ không bao giờ nữa. Mông Qua đột nhiên thấy sợ hãi, hai mươi tám năm nay lần đầu tiên nỗi sợ chân chính sinh ra từ trong Nhật bảo không muốn gặp anh nữa, Hạ Nhật trước giờ đã nói là làm. Vậy, sau này bản thân nên làm sao đây? Khoảng thời gian dài đằng đẵng sau này anh nên làm sao mà sống đây?Dòng người qua lại sôi nổi không ngừng, điện thoại vang lên, Mông Qua ngây dại nhìn cái tên nảy lên trên màn hình, Tô Hồng Liên, Tô Hồng Liên...Giơ tay lên, món đồ hiện lên cái tên Tô Hồng Liên trong tay vẽ lên một đường cong hoàn hảo trên không trung, theo tiếng động không to không nhỏ mà vỡ chiếc taxi bên này, người tài xế taxi kia đột nhiên kêu lên, miệng thất thanh nói “Mẹ ơi, khó trách anh chàng đẹp trai ban nãy nhìn thấy quen mắt, hóa ra là tổng giám của là gì?” – A Thụ hiện tại đã có thể vui mừng mà chen lời, Hạ Nhật nghĩ sự yên lặng trên đường đi của cô sắp nghẹn chết cậu ta rồi.“Hai người mới về nước phải không? Ở nơi này, không người nào không biết, không người nào không rõ. này là ông trùm đầu rồng trong giới giải trí, thời gian thành lập cũng không dài, nhưng tổng giám của họ, cũng chính là anh chàng đẹp trai ban nãy giỏi thủ đoạn, đủ năng lực, hậu phương lại vững, trong mấy năm ngắn ngủi đã thôn tín rất nhiều công ty lớn trong giới giải trí. Hiện tại muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, công ty họ năm ngoái còn lên được Bảng sáng nghiệp. Một người bạn của tôi mua cổ phiếu của họ, giờ thì phát tài rồi.”Con cưng của Trời, con cưng của Trời. Ông nội là nhân vật lớn được nhiều người kính nể, cha là ông chủ của công ty xuyên quốc gia, thật sự là đại thiếu gia ngậm chìa khóa vàng mà ra đời.”“Woa woa, woa, Hạ Nhật, là anh chàng vừa giàu có vừa đẹp trai đó! Là bạch mã đó!” – A Thụ huých huých Hạ Nhật.“Ngậm miệng! Chị mệt rồi, A Thụ.” – Hạ Nhật lại nhắm mắt giám? Hạ Nhật còn cho rằng anh sẽ là một nhà dương cầm xuất sắc. Mông Qua, Mông Qua mười tuổi đã có thể đàn lưu loát rất nhiều danh khúc nổi lần đầu tiên gặp anh, tay của anh một bên lướt trên các phím đàn trắng đen, một bên ngước mặt bướng bỉnh nhìn vào cô, sau đó trừng mắt với cô. Năm mười bảy tuổi, Hạ Nhật từng xem một bộ phim điện ảnh tên là “Nhà dương cầm trên biển”. Lúc đó, cô cảm thấy Mông Qua có thể sau này sẽ trở thành một nhà dương cầm trên biển, đa tình lãng mạn.
Mọi thứ xung quanh đều không hề thay đổi, chỉ là bạn không thể tìm được người đó nữa, giọng nói nét cười của người đó trong đầu bạn vẫn còn mới như chỉ vừa hôm qua, nhưng chúng lại chỉ có thể biến thành hồi ức, rồi sau đó, là tuyệt vọng. Hóa ra, bạn đã triệt để mất đi họ. Đây là nhận thức năm ấy của Hạ Nhật về cái chết, nó khắc sâu, và tàn chăng, mỗi một chuyện khắc cốt ghi tâm đều sẽ có dự báo của nó, có chăng đó chính là giác quan thứ sáu mà người ta nói? Cho nên, hình ảnh của bố vào những ngày ấy vô cùng tươi sáng, như nếp nhăn nơi khóe mắt ông khi cười. Hạ Nhật vừa nhắm mắt lại liền phảng phất như đếm được từng nếp nhăn nơi khóe mắt của bố, cười nhẹ thì hai nếp, cười tươi thì có lúc ba nếp, có lúc bốn nếp. Hạ Nhật cũng không rõ vì sao mình lại nhớ kĩ đến vậy, mãi cho đến một ngày, một người lạ mặt lên lớp đưa cô đi, nhìn thấy em trai khóc nấc trong chiếc xe màu đen, chân của Hạ Nhật nhũn ra, cứ như thế mà ngã ngồi trên đất…Hóa ra, thật sự có giác quan thứ Qua sau khi từ Vienna về thì vô cùng bận rộn, bận về trường cũ của mình biểu diễn, bận đi khắp nơi làm hình tượng gương mẫu, bận cùng bố xuất hiện trong những tiệc cơm mừng đón mình. Cũng không biết vì sao lại có nhiều tiệc cơm, nhiều bạn bè thân thích đến thế, còn cả những buổi giao lưu liên thiên, đến nỗi ngày thứ ba sau khi nhập học cậu mới đến trường báo phân cùng một lớp với Hạ Nhật cậu không hề thấy ngạc nhiên, lần này Hạ Nhật thi rất tốt, lớp của họ đều là những người xếp đầu khối, cũng chính là nói thành tích xếp nhất xếp nhì của các nơi các vùng. Trường bồi dưỡng những người này như những chốt điểm trọng yếu, sau này không là sinh viên Thanh Hoa cũng là sinh viên Bắc Đại. Nhưng việc Giang Hạo Thiên* có thể chen chân vào lớp này khiến Mông Qua rất ngạc nhiên, Giang Hạo Thiên vẫn luôn say sưa với vũ đạo, thành tích học tập vốn chỉ tầm vào đến lớp, Mông Qua vô thức tìm kiếm bóng dáng của Hạ Nhật, vóc dáng của cô khá nhỏ, các giáo viên thường xếp chỗ của cô lên những hàng bàn đầu. Quả nhiên, Mông Qua vừa nhìn đã tìm thấy cô, không chỉ mình cô mà còn có cả Giang Hạo Thiên, cậu ta ngả nửa người lên bàn Hạ Nhật, hai người cũng không biết đang nói những Nhật ngẩng đầu vô tình lướt mắt một cái, trùng hợp Mông Qua cũng đang nhìn cô. Bọn họ đã hơn nửa năm chẳng nói chuyện với nhau, sau khi từ Vienna về, Mông Qua hiếm có thời gian ở nhà. Hiện tại Mông Qua tiếng nổi như cồn, người còn chưa đến trường thì đã có rất nhiều nữ sinh rục rịch vì cậu. Mỗi một người học ở trường cấp ba này đều là tinh anh, trong đó không thiếu những cô gái có tài, có sắc, lại có đầu xuống, cô tiếp tục thảo luận đề tài ban nãy với Giang Hạo Hạ Nhật tức tốc cúi đầu, Mông Qua bỗng dưng cảm thấy bực bội, muốn giận dỗi gì cũng nên đủ rồi. Mông Qua thừa nhận những lời hôm đó của mình có tổn thương người ta một chút, nhưng đã qua lâu như vậy thì cũng nên đủ rồi chứ.“Giang Hạo Thiên.” – Mông Qua hét lớn với tên trọng sắc khinh bạn đang cười muốn rớt cả hàm Hạo Thiên bị Mông Qua hét đến muốn tê cả da đầu. Đúng vậy, cậu ta có trọng sắc khinh bạn một chút, nhưng người bạn thiên tài này của cậu ta vốn không thiếu người sùng bái, trước mắt thì sự nghiệp tình yêu quan trọng tử nhỏ nổi cáu lên, Giang Hạo Thiên bèn ngoan ngoãn đi đến trước mặt Mông cả đều đột ngột ập đến, vừa học được nửa tiết, Mông Qua nhìn thấy thư kí của bố mình đưa Hạ Nhật đi, xuyên qua cửa sổ phòng học, có thể thấy rõ được Hạ Nhật ngã xuống trên sân vận động, Mông Qua liền rời khỏi chỗ của mình mà chạy ra Qua không đuổi kịp Hạ Nhật, lúc cậu chạy đến sân vận động thì người và xe đều đã mất cả đều đột ngột đến khiến người ta không kịp trở tay, đó là một sự cố chỉ vỏn vẹn trong vài phút đồng hồ, một chiếc xe hàng lạc tay lái tông vào chiếc xe mà Hà Đức Khâm đang ngồi đợi Mông Hữu Bác, khiến xe của Hà Đức Khâm trượt đi, mắt thấy sắp sửa đụng phải Mông Hữu Bác đang từ cửa công ty đi ra, Hà Đức Khâm quyết định thắng gấp. Bởi vì đạp thắng xe quá mạnh thêm vào việc chiếc xe hàng từ đằng sau tông vào, khiến cơ thể Hà Đức Khâm văng ra khỏi kính chắn gió, ngã xa mấy mét, đầu đụng đất trước, chết ngay tại chỗ. May có Hà Đức Khâm mà Mông Hữu Bác thoát được một được những chuyện này, Mông Qua ngây ra tại chỗ. Lúc chạy đến bệnh viện, cậu thấy Hạ Nhật ôm lấy em trai mình mà đờ người ra, không hề khóc, không hề nói bất cứ lời nào. Rất nhiều người vây quanh bọn họ, trong đó, có ông nội cậu, bố cậu và quản Qua dựa người lên bức tường trắng tinh của bệnh viện, lần đầu tiên trong lòng căm ghét mà mắng chửi vận mệnh, hóa ra nó có thể tàn nhẫn đến mức độ chuyện tiếp theo đó loạn xạ rối bời, trách nhiệm sự cố, bảo hiểm, bồi thường, tang tổ chức tang lễ, rất nhiều người đến tưởng niệm, nối đuôi nhau không ngớt. Nhà họ Mông còn mở triển lãm nhiếp ảnh cá nhân của Hà Đức Khâm ở một bên của linh đường, trưng bày những bức hình ông chụp thời còn sống, kí giả cũng đến để lấy báo Hữu Bác cảm kích Hà Đức Khâm, bởi vì sự lương thiện của ông ấy mới có ông bình an vô sự hiện tại. Ông nhìn Hạ Nhật, Hạ Thiên ở một bên mà lòng xót xa, ông không dám nghĩ đến việc nếu như Mông Qua nhà mình gặp chuyện như vậy...Từ đầu đến cuối, Hạ Nhật đều lặng thinh, không khóc cũng không nháo, biểu hiện cứ như một người trưởng thành, nắm tay em trai không ngừng tạ lễ khách viếng. Mông Qua theo sau ông nội của mình, Hạ Nhật như vậy khiến cậu đau lòng. Cậu hối hận, hối hận với tất cả những việc mình đã làm với Hạ Nhật trước đây. Hạ Nhật nói đúng, cậu vẫn luôn là một kẻ tồi làm xong tang lễ, Hạ Nhật biến bộ người nhà họ Mông đều túa ra tìm cô, mấy tiếng đồng hồ vẫn không tìm được. Mông Qua cũng sốt ruột, cậu như phát điên lên mà lùng sục khắp những nơi Hạ Nhật bình thường hay lui đến nhưng vẫn tìm hoài không ra. Sau cùng, cậu nhớ đến một nơi, một hốc lõm vào của hòn giả sơn đằng sau vườn nhà cậu, nhớ trước đây có một lần Hạ Nhật giận dỗi bố mình mà trốn vào trong đó, bố của Hạ Nhật cùng cậu tìm khắp nửa ngày, cuối cùng tìm thấy cô ở đó, cô nói với bố mình rằng, “Xem thử lần sau bố còn dám nói lời không giữ lấy lời không.”Ở trong hốc bé tí chỉ chứa nổi mình Hạ Nhật và cậu đó, Mông Qua cuối cùng cũng tìm được Hạ Nhật. Thắp một ngọn nến màu trắng, Hạ Nhật ngơ ngẩn nhìn ánh nến, không hề phát giác đến sự có mặt của Mông Qua. Như một đứa trẻ đã lạc Qua ôm chặt lấy Hạ Nhật, miệng lầm rầm gọi, “Hạ Nhật, Hạ Nhật, tôi đến rồi, Hạ Nhật, xin lỗi, tôi đến muộn rồi...”Cuối cùng, người nằm trong lòng cũng cử động, cơ thể không ngừng run rẩy, sau đó, gào thét như một con thú nhỏ, dường như, muốn mượn từng tiếng gào này để đem tất cả bi thương phóng thích ra biết đã qua bao lâu, Hạ Nhật khản giọng yếu ớt nói“Mông Qua, tôi thật muốn đây là một cơn mộng biết bao, một cơn ác mộng sẽ lập tức tỉnh dậy, tỉnh dậy rồi thì tôi lại có thể gặp được bố của tôi. Mông Qua, cậu nói xem, từ nay về sau, tôi phải tìm bố tôi ở nào đây?”“Hạ Nhật, để tôi làm bố cậu là được rồi.” Mông Qua bàng hoàng không biết làm sao, trước giờ chưa từng có ai khiến cậu đau lòng như vậy “Hạ Nhật, tôi làm được mà.”Hạ Nhật ngây ngốc nhìn Mông Qua, người con trai luôn tỏa sáng lấp lánh đó đã dùng một câu cực độ đơn giản để kéo cô từ bờ vực thế giới trở về.“Hạ Nhật, không đúng.” Mông Qua nói năng lộn xộn, cậu không có kinh nghiệm an ủi con gái “Nên là A Nhật mới phải, chú Hạ luôn gọi cậu là A Nhật, sau này tôi cũng gọi cậu là A Nhật, được không?”Người trước mặt vẫn không hề phản ứng, Mông Qua cắn răng, giơ ba ngón tay ngang đầu“Hạ Nhật, tôi thề, trên thế giới này, Hạ Nhật là người duy nhất Mông Qua tôi sẽ không lừa dối.”Hạ Nhật vùi đầu vào lòng cậu thiếu niên đang luống cuống tay chân ở trước mặt, cái ôm của người con trai xinh đẹp này còn ấm áp hơn cả trong tưởng tượng, hơi thở của người con trai xinh đẹp này còn tuyệt vời hơn cả trong tưởng tình cảm đang tuôn chảy trong lòng này hẳn là tình yêu, cuối cùng cũng vẫn yêu rồi. Hạ Nhật nhắm mắt lại, yêu thì cứ yêu thôi.“A Nhật, con chó cậu nuôi là do tôi thả đi.” Mông Qua nhỏ tiếng nói “Chi bằng, tôi tặng cậu lại một con nhé.”“Không cần, những chuyện như thế này một lần là đủ rồi.” Hạ Nhật mười sáu tuổi ấy của Hạ Nhật và Mông Qua trôi đi chậm chạp mà dài Qua mười bảy tuổi cao đến 1m78, nhưng cậu vẫn không hài lòng, ngày ngày chạy đến sân bóng rổ, cậu thề nhất định phải lên đủ 1m8 mới thôi. Lúc ngày hè gần đến, Mông Qua cuối cùng cũng cao lên được 1m8. Mông Qua với chiều cao 1m8 cộng thêm đường nét tinh tế và khí chất trời sinh, đi đến đâu cũng tỏa Nhật mười bảy tuổi miễn cưỡng được 1m6, kì thực còn thiếu chút xíu nữa mới tới 1m6, gương mặt không tính là đẹp, nhưng cô có một đôi mắt rất đẹp, tròng mắt rất to lại đen bóng, lông mi rất dài, cứ nhìn vào phảng phất sẽ khiến người ta mê đại thọ bảy mươi tuổi, cụ ông Mông tuyên bố ra ngoài rằng, từ nay về sau, Hạ Nhật và Hạ Thiên là cháu của ông, thân phận giống như Mông hè, trong vườn hoa tràn ngập Thất Lý Hương, Mông Qua vui mừng bảo với Hạ Nhật, “A Nhật, từ nay, chúng ta chính là người một nhà. Từ nay về sau, chúng ta là anh chị em rồi.”Hạ Nhật tự đáy lòng khẽ cảm thán, “Cứ như thế đi, như thế cũng tốt, ít nhất có thể gặp mặt nhau.”Tôi yêu cậu nhưng việc đó không liên quan đến cậu, Hạ Nhật hiểu câu nói ngắn gọn đó, hiểu được đạo lý đằng sau những con chữ đó, chỉ là, khi lần đầu nhìn thấy những con chữ đó, Hạ Nhật đã khóc.*Nguyên văn ở đây là Thành Chí Cao, có điều không rõ tác giả có lầm giữa Thành Chí Cao với Giang Hạo Thiên không, theo mình nhớ thì Thành Chí Cao lớn hơn hai người họ một tuổi, với chỉ có Giang Hạo Thiên mới yêu thích vũ đạo và thích Hạ Nhật. Thế nên ở đây xin mạn phép sửa lại là Giang Hạo Thiên.
Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Thời Đại Sau Tình Yêu một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Ngược Tags nữ tôn ngược nam full Hạ Nhật, cô năm nay hai mươi ba tuổi. Là một cô gái mang vẻ đẹp dịu dàng ấm áp. Trước khi hai mươi ba tuổi Mông Qua chính là người đàn ông cô dùng cả tuổi thanh xuân để yêu thương, thế nhưng bản thân đã không chịu nổi sự tổn thương mà tình yêu mang lại, kết cục dẫn đến buông tay. Sau hai mươi ba tuổi, Hạ Nhật chỉ có một giấc mộng duy nhất chính là quên được người đàn ông tên Mông Qua. Đối với Mông Qua, Hạ Nhật chính là một cô gái có nội tâm tĩnh lặng như mặt nước không gợi sóng, đến bản thân anh cũng không hiểu được cô nghĩ gì. Cô tựa như một ánh sáng chói mắt nhất mà anh không thể với tới. Đã từng cố gắng hiểu được cô, đã từng cố gắng nhẫn nại để yêu cô, thế nhưng mọi cố gắng ấy đều bị vùi dập không thương tiếc, kết cục cũng chỉ có một chính là buông bỏ. Giữa chừng đột ngột xuất hiện một Hồng Liên. Tình cảm vững chắc như một toàn thành kiên cố mà họ cố gắng xây dựng lại dần dần bị đạp đổ. Sự xuất hiện ấy như giáng vào trái tim Hạ Nhật những tổn thương. Hạ Nhật buông tay chúc phúc Mông Qua và Hồng Liên. Nhưng liệu cuối cùng Mông Qua có nhận ra được tình yêu của anh đối với Hạ Nhật đã sâu sắc đến nỗi không thể gỡ bỏ ? Danh sách chương Chương 1 Lời mở đầu Chương 2 Đứa con cưng 1 Chương 3 Đứa con cưng 2 Chương 4 Đứa con cưng 3 Chương 5 Đứa con cưng 4 Chương 6 Tuổi dậy thì* 1 Chương 7 Tuổi dậy thì 2 Chương 8 Tuổi dậy thì 3 Chương 9 Vĩnh biệt 1 Chương 10 Vĩnh biệt 2 Chương 11 Hồng liên 1 Chương 12 Hồng liên 2 Chương 13 Hồng liên 3 Chương 14 Cay đắng 1 Chương 15 Cay đắng 2 Chương 16 Cay đắng 3 Chương 17 Nóng lòng không yên 1 Chương 18 Bồn chồn không yên 2 Chương 19 Giữa hạ 1 Chương 20 Giữa hạ 2 Chương 21 Dao sắc 1 Chương 22 Dao sắc 2 Chương 23 Dao sắc 3 Chương 24 Thành phố đau thương 1 Chương 25 Thành Phố Đau Thương 2 Chương 26 Trùng phùng 1 Chương 27 Trùng phùng 2 Chương 28 Cùng xuất hiện 1 Chương 29 Cùng xuất hiện 2 Chương 30 Dây dưa 1 Chương 31 Dây dưa 2 Chương 32 Dây dưa 3 Chương 33 Kết hôn 1 Chương 34 Kết hôn 2 Chương 35 Kết hôn 3 Chương 36 Đoàn tụ 1 Chương 37 Đoàn tụ 2 Chương 38 Mê loạn 1 Chương 39 Mê loạn 2 Chương 40 Mê loạn 3 Chương 41 Dừng chân 1 Chương 42 Dừng chân 2 Chương 43 Ước hẹn 1 Chương 44 Ước hẹn 2 Chương 45 Kiều diễm 1 Chương 46 Kiều diễm 2 Chương 47 Thích thanh 1 * Chương 48 Thích thanh 2 Chương 49 Thích thanh 3 Chương 50 Tình nồng 1 Tổng hợp Chương Truyện Thời Đại Sau Tình Yêu “update 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐
Cùng đọc truyện Thời Đại Sau Tình Yêu của tác giả Loan tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Thanh mai trúc mã, ngược luyến tình thâm, gương vỡ lại lànhĐộ dài 82 chươngNgười dịch MingPoster leuyenhoanghanhĐối với Hạ Nhật mà nói, Mông Qua chính là cậu bé hoàng tử cô đơn, tính cách ngang bướng, là gã kị binh tình cờ bị giáng xuống mái nhà, là người mà cô luôn yêu thương trước hai mươi ba tuổi, là người mà cô đã cố gắng quên đi sau năm hai mươi ba tuổi. Cô từng giải thích một câu nói "Tôi yêu anh nhưng việc đó không liên quan đến nha" hết lần này đến lần khác nhưng cuối cũng cô cũng biết mệt ở trong mắt Mông Qua, Hạ Nhật chính là ngọn hải đăng, là hồ nước tĩnh lặng nơi rừng sâu, anh luôn cho rằng chỉ cần quay đầu là thấy cô đang chờ nơi đó, nhưng rồi một ngày anh không thấy cô Hông Liên với Mông Qua là niềm ao ước, là giấc mơ của tuổi trẻ, mê hoặc đôi mắt của Mông Qua đối với Hồng Liên là tình yêu, là thứ tượng trưng, mãi cho đến sau này cô không biết là gì nữa.
thời đại sau tình yêu